Chương 13
hẹn à?" Chu Yên có thể diễn tất cả trạng thái mà Tư Văn thích, nhưng cũng có lúc cô không muốn diễn.
Cô ăn ngày nói thật "Tôi phải về ăn cơm với em trai tôi." Tư Văn luôn biết cô còn có một đứa em trai, cô trở thành gái bán hoa cũng chỉ vì muốn nhanh chóng kiếm tiền để chữa bệnh cho em trai mình, nhưng anh không biết là bệnh gì gì.
Không phải Chu Yên cố ý che giấu, mà là anh không có hứng thú.
Nhờ có sự sung sướng cách đây không lâu, anh có thể cho cô một lựa chọn khác "Đi thôi." Chu Yên đưa chìa khóa vào tay anh "Cảm ơn." Nhưng Tư Văn lại nắm lấy tay cô.
Chu Yên ngẩng đầu nhìn anh "?" Tư Văn buông tay, giống như việc ôm cô vừa rồi chỉ là hành động trong lúc nguy cấp, anh không kịp nghĩ kĩ "Cùng nhaụ" Chu Yên nhìn anh, nói thầm Đi con mẹ anh mà đi??
Tư Văn nói xong liền bước ra ngoài.
Trước mặt sugar daddy, Chu Yên không có cái gọi là tôn nghiêm.
Thành thật mà nói, nếu Tư Văn cưỡng ép, có thể là cô sẽ không thể ăn bữa cơm này với Chu Tư Nguyên.
Cô chính là gái bán thân, gái bán thân chấp nhận trả mọi giá để thỏa lòng tham không đáy.
Tư Văn và Chu Yên không cùng nhau lái xe, cũng không làm việc gì khác, ngoại trừ việc vào nhà vệ sinh, anh tự dùng tay mình làm, vừa xuất tinh vừa đổ mồ hôi, lại không làm thêm việc gì khác.
Chu Yên tự lái chiếc xe hơi 1,6 triệu của anh khá dễ dàng, chỉ mất nửa tiếng là đến lớp học piano của Chu Tư Nguyên.
Vốn dĩ Chu Tư Nguyên rất vui khi đi ra, nhưng nhìn thấy Chu Yên lái một chiếc xe đắt tiền như vậy, cậu cũng không dám đi về phía trước.
Chu Yên mở cửa kính xe thấy cậu không di chuyển, liền cởi dây an toàn, xuống xe, đi tới, lấy cặp sách khỏi vai cậu "Hôm nay đàn bài gì?
Là bài tối hôm qua em đàn cho chị nghe sao?" Chu Tư Nguyên quên cả cách nói, chỉ nhìn sườn mặt Tư Văn.
Chu Yên đưa mắt nhìn theo, thấy người ngồi trong ghế phụ, cố gắng rửa sạch dấu vết của anh ra khỏi đầu Chu Tư Nguyên "Anh ấy là đồng nghiệp của chị, chúng ta cùng nhau đi ăn cơm tối thôi." Chu Tư Nguyên nắm chặt ống tay áo Chu Yên "Em cảm thấy hơi sợ." Chu Yên sờ sờ đầu cậu "Đừng sợ, anh ấy cũng đâu có cắn người." Chu Tư Nguyên bị câu nói này chọc cười, cảm xúc khẩn trương cũng giảm bớt một chút.
Chu Yên dẫn cậu vào xe, khi trở lại xe, cô nói "Ăn cái gì?" "Thịt cừu xiên nướng " "Tự nấụ" Chu Tư Nguyên và Tư Văn cùng nhau nói.
Chu Yên muốn ở cùng em trai, nên liền nói với Tư Văn "Tôi đưa anh đi ăn cơm nhà làm, rồi tôi cùng em trai đi ăn thịt nướng." Đưa anh đi ăn cơm nhà làm?
Tâm tình tốt của Tư Văn lập tức sụp đổ, xuống xe, vòng qua ghế lái "Xuống xe " Chu Yên xuống xe, Chu Tư Nguyên cũng đủ nhanh nhạy, vội vàng đi xuống.
Tư Văn lên xe, lạnh lùng lái đi.
Chu Tư Nguyên nhìn phương hướng anh lái xe đi "Chị à, đồng nghiệp của chị thật hung dữ." Chu Yên muốn nói rằng anh bị bệnh, nhưng cô đã không nhắc tới từ "bệnh" trước mặt Chu Tư Nguyên trong nhiều năm.
"Đi thôi.
Chúng ta đi ăn thịt nướng đi, em cứ nghĩ trước xem chút nữa nên gọi cái gì đi?" "Em muốn ăn ốc Gân bò Sụn heo Còn cả rất nhiều xiên thịt cừu " "Được thôi.
Chị sẽ