⬅ Trước Tiếp ➡

khi cô chuyển đến một thành phố hoặc quốc gia khác, xung quanh không có ai biết cô đã từng làm gì, thì bản thân cô cũng sẽ không thể nào quên điều đó.
Đã như vậy rồi, thì chuyện hoàn lương cũng coi như là chưa từng xảy ra, vậy thì còn quan trọng hay không?
Không, tất cả đều nhảm nhí, chỉ là tự lừa dối chính mình thôi.
Chị Hồng vẫn tiếp tục bài diễn thuyết dài và mùi mẫn của mình.
Chị ta có rất nhiều ý kiến đối với Chu Yên, cũng không phải vì cô đã tìm được sugar daddy mà không chịu rời đi, con người Tư Văn quá khủng bố, chị ta không phải là không biết, Chu Yên muốn để lại cho mình một đường lui cũng không phải là chuyện gì đáng trách.
Chỉ là bộ dạng thanh cao thoát tục của cô, làm người ta rất chán ghét.
Tất cả đều là người thường, nhưng chỉ có cô là người có văn hóa, độc lập và có chính kiến riêng, nên tất nhiên là cô không được hoan nghênh rồi.
Giống như một con ngỗng trong một cái ổ gà, bị nhằm vào, bị gây khó dễ chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?
Cũng may Chu Yên không quan tâm, cô không rảnh để bày mưu tính kế với bọn họ, không rảnh để diễn Chân Hoàn Truyện bản đời thực, khi bọn họ công khai, lén lút nói ra nói vào, bàn tán về cô, cô luôn hút một điếu thuốc, lẳng lặng lắng nghe, và xem nhẹ chúng.
Nếu không phải là gái bán hoa, thì xét theo khí chất, cô rất có tiềm năng trở thành một nhà thơ.
Kết thúc cuộc họp.
Chu Yên ngồi xa nhất và là người đầu tiên rời đi.
Quản lý vừa đi từ ngoài về đã đụng phải cô.
Bề ngoài của cô rất mê người, nhưng lại không hề thô tục, là kiểu làm đàn ông ngứa ngáy nhất.
Quản lý đã làm việc ở đây từ ngày Candy khai trương, nhiều năm qua có rất nhiều phụ nữ ra vào, anh ta đã ngủ với rất nhiều người, già trẻ lớn bé đủ cả, nhưng chưa ai giống như Chu Yên, làm anh ta thương nhớ đêm ngày.
Trong tay mấy quản lý của Candy đều có tài nguyên khách hàng, bất kỳ gái bán hoa nào cũng muốn trèo lên một người cầm quyền nào đó để hưởng chút phúc lợi, vì vậy mấy người phụ nữ xinh đẹp, hoa hòe này luôn sẵn sàng thỏa mãn dục vọng của bọn họ.
Nhưng cũng có những người không nằm trong tầm kiểm soát của họ những người có kẻ chống lưng.
Chẳng hạn như Chu Yên, sau lưng có Tư Văn, còn làm người ta bị áp lực hơn cả ngũ chỉ sơn của Phật Tổ Như Lai.
Anh ta nhìn vào mắt Chu Yên, gật đầu chào, không dừng lại mà đi ngang qua cô.
Lần trước uống quá chén không biết sống chết, nhưng lần này còn tỉnh táo, không dám ve vãn cô.
Thật ra, chị Hồng cũng vậy, chị ta dám mắng Chu Yên, làm cô bẽ mặt trước bao người, nhưng lại không dám giới thiệu cô cho người khác, cũng tuyệt đối không cho phép khách hàng chỉ định cô.
Bọn họ sống không dễ, tất nhiên là sẽ không muốn đắc tội Tư Văn.
Nói đến chuyện này, phải nói đến chuyện từ khi Chu Yên đi theo Tư Văn, cô chưa từng xuất hiện trên sân khấu, chỉ luôn ngồi một chỗ.
Chỉ là không nhiều người biết.
Cô ra khỏi Candy, đi tới sảnh bi a đối diện, bỏ hai mươi đô xuống, châm một điếu thuốc, quay đầu nhìn bàn bi a sau lưng, chỉ vào chiếc thứ hai ở cột ngoài cùng bên trái "Lấy nó đi." Quản lý bật đèn cho cô, đưa cho cô một tách trà Earl Grey "Của cô đây."


⬅ Trước Tiếp ➡