Chương 14
cho em rất nhiều xiên thịt cừụ" Thứ hai, nhân viên Candy tổ chức một cuộc họp, không chỉ có phục vụ, nhân viên dọn dẹp, gà, vịt, tất cả đều đã có mặt.
Chị Hồng, với tư cách là người quyền lực nhất bên cạnh chỉ sau ông chủ, ngồi vào ghế chủ tịch.
Chị ta nói rất nhiều điều vô nghĩa theo thủ tục, sau đó lại chỉ trích Chu Yên trước mặt mọi người "Cô phải biết mình là cái thứ gì chứ?
Con dám vênh mặt với khách VIP à?
Nếu cô không phải là người trong Candy chúng ta, thì cô muốn sống muốn chết thế nào tôi cũng chẳng thèm quản.
Nhưng cô đừng quên, là cô cầu xin được ở lại." Chu Yên cũng không quên, khi đó, Tư Văn đưa tiền hàng tháng, cũng coi như là chu cấp cho cô, nhưng tính tình anh vô cùng xấu xa và kỳ quặc, khiến cô luôn phải lo lắng về việc mình đã đắc tội anh khi nào, nếu bị bắt phải cút đi, thì trở lại cũng rất khó khăn.
Vì vậy, cô đã chọn ở lại Candy.
Có người hỏi, hàng tháng cô kiếm được nhiều như thế nhưng chi ra có bao nhiêu?
Tiết kiệm đủ tiền, thoát khỏi cái ngành này và bắt đầu kinh doanh nhỏ, chẳng phải tốt hơn sao?
Trước đây đã từng có một vị khác hỏi câu này, và Chu Yên lúc đó chỉ nhớ đúng một câu Điều mà đàn ông thích nhất, chính là dạy đời người khác, khuyên gái ngành hoàn lương.
Đúng thật là không sai chút nào.
Chu Yên bắt đầu bước vào ngành này, quả thực là rất khó khăn.
Nhưng cô cũng ngại kế thừa cái mối quan hệ của mẹ mình, tất cả đều là người có máu mặt, nhưng cô lại muốn ra nước ngoài.
Tuy nhiên, cô lấy cái gì để đi?
Dựa vào đống khách làng chơi hay dựa vào quan hệ với bọn dân cờ bạc này sao?
Quá không thực tế.
Hơn nữa, thành thật mà nói thì đôi khi không phải con người ta đưa ra lựa chọn, mà chính những lựa chọn dạy cho ta cách làm người.
Bây giờ nghĩ lại, có vẻ như năm đó, cô còn nhiều đường lui hơn, nhưng chúng đều không phải là phương án tốt nhất.
Nếu hồi đó cô có ý nghĩ này, cô sẽ không phải tiếp tục dấn thân vào con đường này nữa.
Chỉ bởi vì sự ngốc nghếch của cô, mà đã kéo theo vô số hệ lụy sau này.
Khi vượt qua rào cản tâm lí, cô liền nghĩ thông, bắt đầu cam tâm tình nguyện làm công việc này.
Không có lý do gì cả, nhưng tiền vẫn đến rất nhanh chóng, chẳng cần phải động não, chỉ cần cởi quần áo ra giao lưu, lại còn thoải mái hơn bao nhiêu so với khi mặc quần áo.
Mà sau nhiều năm làm nghề này như vậy, cô cũng đã sớm quên cách giao tiếp với những người bình thường rồi.
Con người được sinh ra là để thỏa hiệp, và những người không thỏa hiệp phải tuân theo các nguyên tắc khắt khe.
Chu Yên thích cảm giác mình có cả trăm nghìn tệ khi mở điện thoại di động ra, cô cũng thích nhìn vô số người đàn ông dáng vẻ trang nghiêm, chững chạc thể hiện sự xấu xa của họ trước mặt mình.
Mỗi khi nhìn dáng vẻ đó của họ, cô liền cảm thấy thế giới này có ý nghĩa hơn.
Nghĩ đến điều này khiến cô cảm thấy rất dễ chịụ Mặt khác, ngay cả khi cô từ bỏ, thì cũng chẳng có ai sẽ nói với cô một câu là "Làm tốt lắm ".
Cái nghề này, giống như ma túy, dính một phát là nghiện cả đời.
Cũng đành vậy, nếu từng một lần bán hoa, thì cả đời cô vẫn mang danh gái điếm.
Ngay cả