Chương 3
anh ta không chịu, đưa cô ra khỏi Candy rồi lái xe dọc đường núi đến một khách sạn nhỏ ở nơi hẻo lánh.
Chuyện cũ như điếu thuốc, chỉ cần hút một cái là có thể nhớ lại.
Chu Yên đang đứng ở sảnh bida đối diện Candy, gió đêm khẽ thổi, người phụ nữ nhắm mắt đê mê với điếu thuốc lá.
Bốn năm trước, khách sạn Lâm Sơn.
Thanh toán tiền xong, anh lấy chìa khóa và quay lại tìm người.
Chu Yên nhìn điếu thuốc trong túi anh, nói "Hút một điếu rồi hãy vào." Anh lấy hộp thuốc ra, nâng mắt nhìn cô "Cô có hút không?" Chu Yên lắc đầu "Không.
Nhưng tôi có thể châm một điếu với anh." Anh đưa cho cô một điếụ Ông chủ mất kiên nhẫn đuổi họ đi "Hút thuốc bên ngoài, thảm cửa bẩn muốn chết." Hai người bước ra hẳn ngoài cửa.
Anh bóp đầu lọc, hít một hơi, làn khói trắng phả ra từ mũi "Thử xem." Chu Yên cũng rít một hơi, khói trắng từ miệng bay ra, cô trẻ con vươn tay muốn bắt lấy.
Anh hỏi cô "Bao nhiêu tuổi rồi?" Chu Yên "Mười tám." Anh không nói nữa, hút thuốc xong thì lẳng lặng ấn tàn thuốc lên chiếc Hyundai màu xám.
Thấy Chu Yên mới hút được một nửa, anh lại lấy một điếu khác ra hút cùng cô.
Đến lượt Chu Yên hỏi anh "Anh tên gì?" Anh nói "Tư Văn." Chu Yên không tin, chị Hồng nói với cô là cô có thể làm tình với đàn ông, nhưng nên không tin lời bọn họ nói "Cho tôi xem chứng minh thư của anh." Anh ta thờ ơ bảo "Cũng chẳng phải muốn yêu đương nghiêm túc, thuê gái bán hoa mà còn cần chứng minh thư à?" "Vậy nếu có quan hệ yêu đương với anh thì được xem sao?" "Gần như vậy." Chu Yên cười "Vậy thì yêu luôn." Tư Văn thậm chí còn không thèm nhìn cô "Cô không xứng." Chu Yên "Vừa rồi có nhiều người như vậy, nhưng anh lại chọn trúng tôi." Tư Văn "Tôi đã đưa tiền trước cho bà mối rồi, chị ta bảo cô còn trinh." "Hèn chi.
Anh đẹp trai, giàu có, nhìn cũng không ngốc, vậy mà lại chọn tôi." Chu Yên lẩm bẩm một hồi lâu, cuối cùng thì đứng lên, nhỏ giọng nói "Chị Hồng quá xảo quyệt, tiền anh đưa cho chị ta mà tôi còn chẳng được lấy một nửa." Tư Văn từ trong xe lấy ra chiếc túi da màu đen, đếm hai xấp rồi đưa cho cô, không nói một lời.
Chu Yên không dám nhận, cô chưa từng thấy 2 vạn tệ tiền mặt, sợ tới mức run chân, không dám hỏi cũng chẳng dám nhận.
"Anh không phải là tội phạm đang bị truy nã đấy chứ?
Định bảo tôi đi thủ tiêu vật chứng à?
Chuyện này tôi không làm được đâụ" Tư Văn không trả lời cô.
Căn phòng bên trái trên tầng 2, vừa nhỏ vừa nát, không khí nồng nặc mùi hôi thối tích tụ lâu ngày.
Tư Văn ném Chu Yên xuống giường, đè lên trên, dùng một tay cởi bỏ áo ngực cô.
Chu Yên không có kinh nghiệm gì, cũng không ngại để Tư Văn chủ động.
Rèm cửa gió thổi bay bay, ánh trăng rằm chiếu vào hai đoạn eo đang điên cuồng.
Xong việc, Tư Văn để người không mà hút thuốc.
Trải nghiệm mây mưa với trinh nữ chẳng ra sao cả, chặt muốn chết, vừa vào đã cắn chặt anh.
Bản thân cô còn không biết rằng, khi ngẩng đầu lên, cặp mắt kia giống như nai con vậy, anh đành phải nhịn.
Là anh ra giá gấp năm lần, muốn làm tình với trinh nữ, nhưng lại vì không đành lòng mà rút lui?
Chu Yên chịu đựng đau đớn mà lục tung chăn trên giường, sắc mặt càng ngày càng xấụ Tư Văn quay đầu lại