Chương 4
khi nghe thấy động tĩnh "Cô đang tìm cái gì?" Chu Yên hoảng sợ "Sao lại không có máu?" Tư Văn cúi đầu nhìn vết máu dính trên cự vật của mình, còn cố ý không nói cho cô biết "Vậy thì cô không đáng 2 vạn tệ." Chu Yên giơ hai tay lên, giọng nói hơi run run "Tôi thật sự, tôi, tôi chưa bao giờ làm với người khác." Cô tìm cẩn thận cực kì.
Mái tóc dài và hơi xoăn ướt đẫm mồ hôi được vén sang một bên, đôi môi bị cắn vẫn còn đỏ hồng.
Đôi vai gầy rũ xuống, hai cánh tay chẳng có tí thịt thừa.
Ngực rất đẹp, liếc mắt là đã bị hấp dẫn.
Tư Văn cũng thực sự thích vẻ ngoài của cô, anh bế cô lên, xoay người và dập mạnh vào huyệt nhỏ của cô.
Sau đó, Chu Yên ngủ thiếp đi, hết đau, hết sướng, hết lo lắng.
Trong cơn mê, cô chỉ nhớ Tư Văn ở bên cạnh đã nghe vài cuộc gọi, hút vài điếu thuốc, làm cô ho khan vì sặc.
Khi tỉnh dậy đã là nửa đêm, căn phòng tối đen như mực, ngoài cửa sổ không có trăng, im lặng đến đáng sợ.
Tư Văn không có ở đó.
Trên bàn là 3 vạn tệ, bên cạnh là một tờ giấy, chữ không đẹp nhưng ý vẫn đủ rõ ràng "Trả trước 1 vạn tệ, lần sau gọi là đến." Lúc đó, Chu Yên không biết rằng người đàn ông tên Tư Văn này bắt đầu trở thành mạng sống của cô.
Cô hút nốt điếu thuốc cuối cùng trong hộp thuốc, nhìn vào cái gạt tàn bằng đá cẩm thạch trong thùng rác, đầy tàn thuốc.
Chuông điện thoại vang lên, cô liếc nhìn đồng hồ trước khi bắt máy "Không phải là tám giờ sao?" Giọng nói ở đầu kia như vừa mới ngủ dậy "Tám giờ." Chu Yên cau mày xác nhận lại lần nữa, rõ ràng là sáu giờ rưỡi "Được rồi, tôi sẽ đi qua ngay." Sân Đông Thành Truyền Quốc là lô bất động sản đầu tiên được mở ở Kỳ Châụ Quyền sở hữu đã hết hạn cách đây 5 năm và quyền xây dựng đã được giao cho Công ty bất động sản Tây Lâm.
Nó bắt đầu được khởi công xây dựng vào tháng 6 cùng năm, và hiện tại, tỷ lệ người ở đã đạt 80%.
Căn nhà nhỏ nhất ở đây có giá hơn sáu triệu nhân dân tệ.
Căn nhà mà Chu Yên sẽ đến ở là căn lớn nhất trong tòa nhà.
Xe taxi dừng ở cổng khu nhà, cô quét mã thanh toán, sau đó quẹt thẻ để bước vào khu nhà.
Tòa nhà 6, số 2303, cô đã đi qua quá nhiều lần, quen cửa quen nẻo hết cả.
Sau khi vào cửa, từ trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, cô đặt thẻ phòng ở cửa vào, cởi giày, đi chân trần vào phòng tắm, vừa đi vừa cởi quần áo.
Khi bước đến cửa, cô lấy khăn tắm trên kệ, nhẹ nhàng lau lưng cho người đàn ông đang tắm, đối mặt với những vết sẹo khắp người anh, cô không phản ứng gì.
Cô đã thấy chúng quá nhiều lần.
Trên đời này, hẳn là không có người nào quen thuộc thân thể này hơn cô.
Người vốn dĩ đang quay lưng về phía cô lại quay lại, để cô lau người cho mình, nói "Mấy giờ rồi?" Chu Yên mở miệng "Tám giờ." Anh lại hỏi "Mấy giờ rồi?" Chu Yên "Tám giờ." Anh đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, dùng lực quá mạnh, làm cô kêu lên vì đau, rồi vô thức buông lỏng ngón tay ra, khăn tắm cũng rơi xuống.
"Nhặt lên." Anh thả cô ra, rồi lùi lại hai bước.
Chu Yên ngồi xổm xuống nhặt khăn tắm, lúc đứng dậy lại bị Tư Văn dùng hai tay giữ chặt không đứng dậy được.
Anh nóng nảy "Há