⬅ Trước Tiếp ➡

cảm thấy không trốn được, thì thào nói "Bọn họ nói em là con hoang, không cha không mẹ." Ngọn lửa bùng lên trong lòng Chu Yên lại bị dập tắt, lông mi khẽ giật, cô chậm rãi đưa tay lên "Đến đây." Chu Tư Nguyên liếc nhìn tay cô, nhưng không hề di chuyển.
Chu Yên lại nói "Lại đây." Chu Tư Nguyên mới chịu đi tới.
Chu Yên ôm lấy cậu, hôn vào trán "Bọn họ nói vớ vẩn.
Em còn có chị gái, không phải là con hoang." Chu Tư Nguyên vươn tay ôm Chu Yên một lúc, rồi nói "Bọn họ còn nói em bẩn, em không hiểu, em đi tắm mỗi ngày mà." Chu Yên đau đớn, tất cả đều thể hiện qua vẻ mặt của cô.
Cô bình tĩnh lại một lúc, mới buông Chu Tư Nguyên ra, sờ mặt cậu, nói "Có phải em lại nghịch đất, chơi bùn đúng không?
Về sau không được nghịch như thế nữa." Chu Tư Nguyên lắc đầu "Em không có nghịch bẩn." Chu Yên nhìn vào mắt cậu, nhưng không thể tiếp tục nhìn nữa, đứng lên "Đói bụng không?
Muốn ăn gì?
Chị sẽ nấu cho em." Chu Tư Nguyên không muốn ăn gì cả, quay người trở về phòng "Em còn chưa làm xong bài tập, để em vào làm nốt đã." Móng tay Chu Yên cào vào thớt.
Hai mươi năm trước, ở Kỳ Châu có một gái bán hoa nổi tiếng tên là Thẩm Ngọc Điệp.
Trước khi sa ngã, bà là một bà mẹ đơn thân có một cô con gái hai tuổi, là Chu Yên.
Sau khi sa ngã, bà đã đuổi Chu Yên đi.
Sau một vài năm sống hỗn loạn, bà đã trở thành gái bán hoa đắt giá nhất ở Kỳ Châụ Sau đó, bà bị bà mối hãm hại, đi cùng một khách đến Quảng Châu chơi trong hai tuần, trở về thì đã bị nhiễm bệnh qua đường tình dục.
Khi đó, bà đang mang thai được 4 tháng, bác sĩ nói nếu bà phá thai thì tính mạng sẽ gặp nguy hiểm.
Vậy nên, để sống sót, bà đã quyết định hạ sinh đứa bé.
Vừa mới sinh ra đã mắc bệnh lậu, người ta nói rằng đứa trẻ sơ sinh đã bị lây nhiễm khi đi qua đường sinh của người mẹ.
Vốn dĩ bà đã không có tình cảm với đứa bé không biết cha là ai này, nhưng sau khi sinh ra thì lại khác.
Nhìn vào sinh mệnh bé nhỏ ấy, bà như tìm được đường sống mới, từ đấy càng làm việc chăm chỉ hơn.
Nhưng lúc đó, tin bà mắc bệnh lậu lan nhanh như lửa đốt, không ai muốn bà nữa.
Những năm tháng ấy, cuộc sống bà rất tồi tệ, nhưng bà chưa bao giờ nghĩ đến việc đón Chu Yên về để xoa dịu tình trạng khó khăn của mình, cho đến khi bà nghiện ma túy và chết trước cửa nhà.
Khi Chu Yên biết chuyện là một tháng sau khi bà mất, nghe nói mình có một cậu em trai, cô liền muốn chăm sóc nó.
Bố mẹ nuôi không đồng ý, nói rằng nếu cô trở về thì phải nhổ những thứ đã ăn, đã uống bao năm qua ra.
Vốn dĩ Chu Yên đã hứa với bọn họ là sẽ xem xét lại, dù cô biết cha mẹ nuôi vốn chẳng có tình cảm gì với mình, nhưng họ bị vô sinh, lại già yếu nên muốn giữ cô lại để chăm mình lúc về già.
Nhưng khi nhìn thấy cậu bé nằm trên giường bệnh, gầy trơ xương, cô vẫn kiên quyết ký giấy nợ 10 vạn tệ, hứa sẽ trả hết trong vòng 5 năm, rồi bỏ đi không ngoảnh lại.
Lúc đó cô mới trúng đại học, học phí hơn 6 vạn, bố mẹ nuôi không muốn cho cô đi học, bây giờ đã thoát ly khỏi bọn họ, lại càng không có vốn liếng.
Lúc đó, hoàn


⬅ Trước Tiếp ➡