⬅ Trước Tiếp ➡

miệng." Chu Yên mở miệng, cổ họng dường như đã quen, không cảm thấy buồn nôn nữa.
Cô cẩn thận cầm lấy, dùng lưỡi phác họa từng đường nét trên đó, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, ánh mắt mê ly.
Anh không thích cô bất động giống như cá chết, mà muốn cô thể hiện sự sung sướng của mình ra.
Chu Yên đã quá quen thuộc với mọi thói quen của anh, chúng đã ăn sâu vào trong tiềm thức của cô.
Chỉ cần tỏ ra sung sướng thôi ấy mà, cô làm được.
Hơi thở của anh trở nên dồn dập hơn, cuối cùng cũng thở phào ra.
Chu Yên nuốt xuống, còn tỉ mỉ dùng tay gạt phần dịch dính trên cằm và má ra, sau đó từ từ nhấm nháp dưới ánh nhìn chăm chú của anh.
Cô đứng dậy, giặt khăn rồi treo lên giá treo khăn.
Mỗi lần xong việc, anh đều không muốn nhìn cô lần nữa, anh xoay người bước ra ngoài, đến tủ lạnh lấy lon bia, bật nắp, nhấp một ngụm rồi bật TV lên, đang chiếu dở trận bóng rổ NBA, được một nửa rồi.
Chu Yên thu dọn phòng tắm, xoay người vào phòng bếp, cứ để người không mà đeo tạp dề vào, nấu bữa tối cho anh.
Anh thích ăn món thịt xào ớt cô làm, tuy không nói nhưng lần nào anh cũng có thể ăn mấy bát cơm.
Trong tủ lạnh vẫn còn mớ rau cô mua hôm qua, biết hôm nay anh về Trung Quốc nên cô đã chuẩn bị từ sớm để không phải chạy vội ra chợ mua rau nếu anh đột nhiên đói bụng.
Bữa ăn đã sẵn sàng và trận bóng đã kết thúc.
Anh trở về phòng, mặc chiếc quần thể thao và chiếc áo ba lỗ vào, so với lúc để trần, thì cơ bắp của anh lại càng hiện rõ hơn một chút.
Ngồi vào bàn ăn, Chu Yên cũng ngồi xuống, múc một bát canh cho anh.
Anh không hề nâng mắt, cầm đũa lên, hỏi "Chu Yên, tôi là ai?" Chu Yên "Tư Văn." Anh cảm thấy đáp án này không đúng "Tôi là ai?" Chu Yên đặt thìa xuống, và đứng dậy "Ba ba." Tư Văn chỉ ngẩng đầu nhìn cô "Ba ba cho con ngồi ăn sao?" Chu Yên lắc đầu "Không." Tư Văn "Vậy sao cô còn chưa cút đi." Chu Yên cởi tạp dề ra, tự mặc quần áo vào, đi ra ngoài.
Tư Văn luôn cảm thấy dễ chịu hơn sau khi hút thuốc, sẽ cho cô rất nhiều quyền lợi, ví dụ như là thay vì cắn ngực cô thì sẽ mút, ví dụ như là sẽ ôm cô ngủ, ví dụ như là sẽ thơm mặt cô, ví dụ như là cho phép cô đi giày của anh, ví dụ như là cho cô cùng ngồi ăn cơm chung với anh.
Khi tâm trạng tồi tệ, chỉ cần cô ở cùng một không gian với anh, thì tất cả đều là lỗi của cô.
Khi cô ra ngoài, sấm chớp bắt đầu xuất hiện, mưa cũng rơi ngay lập tức.
Cô vội vàng gọi xe đi về nhà.
Cô còn chưa cất quần áo đang phơi ngoài ban công.
Cô thuê một căn hộ gồm hai phòng và một phòng khách trong một tòa nhà nhỏ ở ngay phía nam với giá 4500 tệ một tháng.
Vị trí tốt, nhưng nếu không quá nát, thực tế có thể cho thuê với giá 6000.
Về đến nhà, đèn đã sáng, cô ra ban công trước.
Quần áo đã được cất vào nhà.
"Chị à?" Chu Yên quay đầu lại, nhìn thấy Chu Tư Nguyên, nhíu mày "Sao em lại không đến lớp luyện thi?" Chu Tư Nguyên mím môi, nói gần nói xa "Chị về sớm thế." Chu Yên kéo ghế dựa ra, ngồi xuống, nhìn cậu "Chị hỏi em tại sao lại không đến lớp luyện thi?" Chu Tư Nguyên hơi cúi đầu, có lẽ là


⬅ Trước Tiếp ➡