Chương 8
bị bắt về quy án." Anh ta lại ngẩng đầu lên nhìn Vi Lễ An "Người đã giết cảnh sát nằm vùng ấy, đúng không?" Vi Lễ An trở lại chỗ làm việc của mình, ngồi xuống "Chuyện xảy ra đã lâu như vậy rồi, anh còn nhắc lại làm gì?" Trình Trí đi tới, ngồi ở trên bàn trước mặt anh ta "Không có gì, chỉ là anh không cảm thấy vụ án này rất có ý nghĩa sao?
Nếu có thể bắt được tên đó, đội chúng ta sẽ nở mặt nở mặt đó." Vi Lễ An dựa vào ghế xoay, ngẩng đầu nhìn lại anh ta "Anh cho rằng lữ đoàn chống ma túy ăn không ngồi rồi à?
Còn đến lượt anh đi bắt chắc?" Trình Trí "Nhưng nhiều năm rồi mà bọn họ có bắt được đâụ" Vi Lễ An "Vậy tôi đây hỏi anh, anh có manh mối gì không?
Hay có chút tin gió nào đó à?" Trình Trí lắc đầu "Hiện tại thì tôi không có, nhưng nó không có nghĩa là sau khi kiểm tra xong thì tôi sẽ không tìm ra.
Tôi luôn cảm thấy tìm kiếm trên phạm vi toàn quốc là một phương pháp cực kỳ kém hiệu quả.
Hắn ta đã bỏ ra nhiều tiền như vậy để buôn lậu ma túy, thì nước nào mà không đi được?" Vi Lễ An trách móc "Đi làm việc có ích đi.
Vụ cưỡng chế phá dỡ cơ sở kinh doanh trái phép tháng trước vẫn chưa xử lý xong đâụ" Trình Trí vẫn muốn điều tra vụ án buôn lậu ma túy "Mấy năm gần đây anh có điều tra ai ra nước ngoài nhưng chưa bao giờ trở về không?" Vi Lễ An nói với anh ta "Tất cả đều đã trở lại, không có ai ở nước ngoài." Trình Trí vỗ tay "Vậy là ở Kỳ Châu rồi Tục ngữ đã nói, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất.
Vậy trong số những người này, có ai có chứng minh thư không khớp không?" Nói được một nửa, anh ta lại cảm thấy không đúng "Nếu anh ta dám quay lại, thì chắc chắn là đã thay đổi hình dạng rồi." Vi Lễ An đang chuẩn bị viết báo cáo kết thúc vụ án "Về chỗ của anh rồi thích nghĩ gì thì nghĩ," Đầu óc Trình Trí vừa được khai thông, thì không để khép lại được, lại nói tiếp "Nếu đang ở Kỳ Châu, vậy thì có thể ở đâu?" Khi cảnh sát Tam Tử đi vào, nhìn thấy Trình Trí đang ngồi trước mặt Vi Lễ An, nhất thời không dám bước vào "Chuyện đó.." Hai người đồng loạt nhìn anh ta, Vi Lễ An đá Trình Trí ra, hỏi "Sao vậy?" Tam Tử nói "Người ở công ty dược bị tai nạn xe hơi rồi." Vi Lễ An không hiểu, nhíu mày "Sao?" "Một nhân viên của Công ty dược phẩm Đông Thăng đã không chú ý khi vào bãi đậu xe.
Anh ta đã đâm phải một công nhân của xưởng làm người đó bị xuất huyết não.
Nạn nhân đã được đưa đi cấp cứu, nhưng hiện vẫn chưa tỉnh lại.
Người nhà công nhân bỏ việc, đang làm ầm lên rồi." Đầu óc đang nghĩ như cơn gió lốc của Trình Trí dừng lại "Công ty dược phẩm Đông Thăng?
Của Tư Văn à?" Tam Tử gật đầu "Là Công ty dược phẩm Đông Thăng của Tư Văn." Trình Trí "Vậy thì can thiệp cái con khỉ gì.
Anh ta là ông vua không ngai của cái đất Kỳ Châu này rồi, quan trọng là anh ta thiếu chút tiền đền bù cho người bị nạn sao?" Tam Tử nói "Các chi phí y tế và chi phí điều trị, theo dõi sức khỏe đã được thanh toán hết, còn bồi thường 20 vạn.
Nhưng gia đình người công nhân còn chê ít, muốn đòi thêm 20 vạn nữa." Trình Trí xua tay "Vậy thì cậu cứ