Chương 23
Dưới lớp màn che, sắc mặt nàng trước sau như một, chẳng hề lộ ra chút cảm xúc nào. Trong mắt ma ma lộ vẻ kinh ngạc, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì thêm, quay người rời đi.
Chờ đến khi không còn người ngoài, cuối cùng Thích Bạch Thương cũng được giải thoát khỏi tấm mũ sa, nàng đưa tay gỡ xuống.
Tử Tô nhận lấy, ngẩng đầu nhìn thấy tiểu thư đang híp mắt lại lười biếng, khóe môi khẽ cong lên đầy ẩn ý.
Tử Tô cảm thấy có gì đó khác thường “Tâm trạng tiểu thư… tốt thế?”
“Ừ.”
Thích Bạch Thương thong thả bước quanh viện một vòng, đi tới chiếc xích đu không rõ là do ai để lại trong sân. Nàng phủi đi lớp bụi mỏng bên trên, cũng tiện tay phủi luôn đoạn ký ức tuổi thơ vừa chợt hiện lên khi nhìn thấy nó.
Nàng ngồi lên, chậm rãi đung đưa.
Tử Tô nghĩ mãi không ra, nghiêm túc hỏi “Bị gác cổng gây khó dễ thì có gì mà vui ạ?”
“Người gác cổng đâu có quen ta, người muốn làm khó ta chẳng phải hắn.” Thích Bạch Thương đung đưa trên xích đu “Có lẽ là ý của đại phu nhân, Tống thị nhỉ.”
Tử Tô nhíu mày “Tống thị là con gái Tống Thái sư, là muội muội ruột của Hoàng hậụ Tiểu thư định đối đầu với bà ta thật sao?”
“Ừm, hiện giờ trong triều, kẻ có thể chống lại Tống gia đứng sau Nhị hoàng tử, cũng chỉ còn lại… An gia và Tam hoàng tử mà thôi.”
Giọng Thích Bạch Thương dần nhỏ lại, chiếc xích đu cũng chậm rãi dừng theo.
Nàng cúi đầu, ngắm cây quạt lông cũ kỹ của mẫu thân trong tay.
Cuối đuôi quạt, có khắc một chữ nhỏ đã nhạt màu, rất dễ bỏ qua…
An.
An gia.
Mẫu thân…
“Tiểu thư định điều tra An gia thì càng không thể trông mong bọn họ giúp sức được đâụ” Tử Tô thở dài “Ngay trong phủ này bước đi đã khó nhọc như vậy rồi, người còn có thể cười được sao?”
“Vì khi ở ngoài phủ, ta bỗng nghĩ thông một chuyện.”
“Chuyện gì ạ?”
“Kẻ hay lui tới thanh lâu, đương nhiên là người yêu mỹ nhân rồi.” Thích Bạch Thương dựa vào dây leo trên xích đu, hàng mi lười biếng nhấc lên “Em nói xem, nếu Lăng Vĩnh An nghe được lời đồn ở cổng phủ hôm nay… thì sẽ phản ứng thế nào?”
Tử Tô nhíu mày, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu “Nô tỳ không đoán ra.”
Thích Bạch Thương bật cười.
“Có khi, người nên lo lắng cho hôn sự này… không phải chúng ta nữa rồi.”
“?”
…
Chợ Tây kinh thành, Chiêu Nguyệt Lâụ
Ánh hoàng hôn rực rỡ hòa tan nơi chân trời, trải dài như dải lụa mỏng phiêu đãng khắp kinh thành. Ngàn nóc nhà đỏ au phản chiếu ánh chiều tà, sắc nắng vẽ một nét mềm mại lướt qua chiếc chuông đồng đung đưa trước mái hiên Chiêu Nguyệt Lâụ
Tiếng chuông khẽ vang, gợn lên làn ánh sáng lấp lánh, hắt lên bộ trường sam trắng như tuyết và mái tóc được búi gọn bằng ngọc quan của vị công tử nọ.
Nơi đây là hoa lâu nổi danh nhất chợ Tây, chốn tửu sắc được đám công tử quyền quý ở kinh thành ưa chuộng nhất Chiêu Nguyệt Lâụ
Trong nhã các tầng hai, một bóng người quỳ ngồi bên cửa sổ, bóng dáng cao lớn như núi ngọc. Đốt ngón tay thon dài cầm viên cờ đen nhánh, dung mạo tuấn mỹ, khí chất đoan chính.
Mãi đến khi cửa phòng khẽ gõ, mùi trầm hương lặng lẽ lan tỏa trong không gian.
Đổng Kỳ Thương bước vào, đứng sau tấm bình phong, hạ giọng bẩm “Công tử, người đã đến.”
Bên cửa sổ, ngón tay dài như ngọc đặt xuống một quân cờ, lúc này vị công tử mặc hoa phục mới chậm rãi ngẩng đầu, đứng dậy đi vào trong phòng.