Chương 24
Đó là Thích Thế Ẩn mặc thanh y, lúc này bước vào, vòng qua bình phong “Tuỳ tùng của công tử nói có manh mối vụ án cũ ở Kỳ Châu, sao không nộp thẳng lên Đại Lý Tự mà lại mời ta đến tận nơi…”
Ngay khoảnh khắc vòng qua bình phong, lời còn chưa dứt đã nghẹn lại.
“Thích đại nhân.”
Vị công tử áo trắng vung tay áo rộng, cất giọng nói ôn hòa.
Ánh nến soi rọi đôi mắt mang ý cười của y, tựa như gió xuân hào sảng, nhưng không thể làm tan lớp băng tuyết trong ánh mắt kia.
“Mời ngồi.”
“….”
Thích Thế Ẩn đứng lặng giữa phòng đầy ánh nến, hồi lâu không nói, cuối cùng bật cười lạnh lùng.
“Hầu gia ngự giá hồi kinh, đương nhiên văn võ bá quan sẽ ra nghênh tiếp. Thật hiếm có khi ngài rời khỏi cung, không đến gặp hai vị hoàng tử đang ngóng trông, lại đích thân đến gặp một Đại Lý Tự chính nho nhỏ như ta, là vì cớ gì đây?”
Bên trong Chiêu Nguyệt Lâu, tiếng nhạc du dương không ngớt, ca múa tưng bừng, song dãy nhã các lại hoàn toàn khác biệt, có thể xem như yên tĩnh.
Trong mỗi gian đều đặt một lò hương bốn chân đang đốt loại hương ẩm an thần, hương khói lượn lờ, thơm ngát lòng người, đến cả tiếng ồn ào ngoài lầu cũng như bị lớp hương kia che lấp.
Tại gian phòng ở đầu phía Tây tầng hai, đối diện với căn phòng mà nửa canh giờ trước Thích Thế Ẩn bước vào rồi không thấy ra, Vân Xâm Nguyệt đang ngồi dạng chân đầy bất nhã phía sau án thư, một tay chống đầu bằng cây quạt xếp, tay kia lật xem đống văn thư xếp loạn trên bàn dài trước mặt.
Buổi trưa dễ khiến người ta mệt mỏi, hắn vừa lật vừa ngáp một cái thật dài.
Nhưng cái ngáp còn chưa kịp thu lại, cửa phòng đã vang lên tiếng “két" rồi bị đẩy ra.
Qua lớp bình phong, giọng nói như ngọc va vào trúc khẽ vang lên “Trông chừng Thích Thế Ẩn. Trước khi hắn ra, không cho bất kỳ ai vào."
"Vâng, công tử."
Cửa phòng đóng lại, có người bước vào.
Thấy vạt áo tuyết trắng lướt qua sau bình phong, Vân Xâm Nguyệt lập tức ngừng ngáp, xòe quạt ra, ngả người lên ghế.
“Có thể trò chuyện được nửa canh giờ với Trưởng công tử Thích gia, cái cục đá lạnh mặt kia… Tạ Diễm Chi à, Tạ Diễm Chi, ta thấy ngươi sắp đắc đạo thành tiên đến nơi rồi đấy.”
"Không có gì, cũng chỉ dùng tấm chân tình bày tỏ thôi.” Công tử áo trắng có phong thái ung dung, dáng ngồi cũng đoan chính nhã nhặn.
Một câu trêu chọc lại bị vặn thành lời khen, Vân Xâm Nguyệt hậm hực dùng quạt che mũi "Xong rồi xong rồi, đến cả tảng đá nhà họ Thích mà cũng thành chó săn dưới trướng phủ Trấn Quốc công, ở Đại Dận này còn có ngọn núi nào ngươi không lay nổi nữa sao?"
“Đừng có làm bộ làm tịch. Thấy chuyện bất bình thì chỉ cần nhích cây dời đá đôi chút, sao gọi là lay núi?" Tạ Thanh Yến tự rót trà, uống một ngụm “Về phần Thích Thế Ẩn, hắn vì nước vì dân, tuyệt chẳng vì quyền quý."
"Vì ai chẳng giống nhau, chẳng phải cũng là lưỡi dao trong tay ngươi à?" Vân Xâm Nguyệt bĩu môi “Vậy chuyện ở Kỳ Châu xem như đã bàn xong với hắn rồi?"
"Nhân chứng, khẩu cung và vật chứng đều đã chuyển cho người khác xác nhận, hiện giờ hắn đang ở Đông các đối chiếụ Chờ kiểm tra không sai, hắn sẽ tự mình soạn tấu chương, lấy danh nghĩa Đại Lý Tự dâng lên, tấu xin xử lý gộp vụ án ngân cứu tế với vụ án cũ ở Kỳ Châụ"
Vân Xâm Nguyệt xoa cằm "Triều đình Đại Dận người tài như mây, sao ngươi lại chọn đúng Thích Thế Ẩn?"
"Đúng lúc hắn điều tra vụ án cũ ở Kỳ Châu, lại kéo ra vụ tham ô đồng lõa của quan lại địa phương, hợp tình hợp lý."