⬅ Trước Tiếp ➡

Qua lớp mũ sa, Thích Bạch Thương cố nín cười, vẫn mang vẻ bi thương nói "Tuy chỉ là lời hứa miệng, nhưng dù sao trong kinh cũng đã có lời đồn về hôn sự giữa ta và công tử. Nếu công tử không thể thề trước trời xanh, cũng không viết hưu thư thì ta sẽ không từ bỏ. Công tử dám không?"
"Có gì mà không dám, mang giấy bút lại đây "
Lăng Vĩnh An cười lạnh lùng "Hôm nay, Lăng mỗ lập lời thề ở đây, có mặt mọi người làm chứng, cho dù cả đời không cưới thê tử, ta cũng tuyệt đối không cưới một con nhà quê xấu xí, vô tài, vô đức như ngươi "
Vừa nói, trong Chiêu Nguyệt Lâu đã có người vội vàng mang giấy bút ra.
Tùy tùng nhà họ Lăng còn định khuyên can, đã bị Lăng Vĩnh An đá cho một cái, đành phải cúi người làm bàn để hắn viết lên giấy.
Thích Bạch Thương cứ thế đứng yên giữa những lời bàn tán giễu cợt ấy, lặng lẽ đợi vở kịch do chính nàng biên soạn và diễn xuất này hạ màn.
Mà giữa vô vàn ánh mắt kia, có một ánh nhìn đến từ tầng hai của Chiêu Nguyệt Lâụ
Trong Đông Các của Chiêu Nguyệt Lâụ
Lúc này Tạ Thanh Yến đang đứng cạnh cửa sổ, đôi mắt đen như mực lạnh lùng dõi theo cảnh náo nhiệt bên ngoài, áo bào phấp phới như tuyết trong gió, toát ra khí chất cao ngạo.
Vân Xâm Nguyệt ở trong phòng dang chiếc quạt xếp chặn Thích Thế Ẩn đang định tiến tới gần cửa sổ “Chuyện nhỏ không nhịn được sẽ hỏng việc lớn đó Thích đại nhân. Ngài yên tâm, có Tạ đại nhân nhà ta ở đây, dù chỉ là vì lệnh muội Uyển Nhi, y nhất định sẽ…”
Hắn cảm nhận được ánh mắt từ bên cửa sổ quét sang, lạnh hơn cả tuyết đầu mùa.
Vân Xâm Nguyệt khẽ ho một tiếng, cuối cùng cũng khuyên được Thích Thế Ẩn sang gian bên, đoạn mới quay lại đứng cạnh Tạ Thanh Yến, vừa định mở miệng giải thích.
Chỉ thấy y cụp mắt, nhẹ nhàng đặt nắp chiếc chén trà trong tay lại, giọng nhàn nhạt như gió thoảng “Giọng của nàng… nghe quen quen.”
Vân Xâm Nguyệt sững người “Ai cơ?”
“Đại tiểu thư nhà họ Thích, Thích Bạch Thương.”
“?”
Vân Xâm Nguyệt còn chưa kịp hỏi thêm, đã thấy Tạ Thanh Yến liếc mắt ra saụ Nhớ tới Thích Thế Ẩn vẫn còn ở sau tấm bình phong, hắn đành tạm gác lại chuyện này.
Ngoài lầụ
Dòng chữ nguệch ngoạc đã đến đoạn ký tên, Lăng Vĩnh An đứng thẳng dậy, nóng ruột ngó quanh “Chu sa đâu? Chu sa đâu rồi?”
Thích Bạch Thương nhón lấy một cây kim, đang định bước tới thì sau lưng chợt vang lên một tiếng gió rít từ tầng hai của Chiêu Nguyệt Lâụ
Tiếng động ấy quen thuộc đến mức khiến nàng dựng cả tóc gáy.
“Bốp ”
“Choang ”
Khác với sát khí rình rập trong rừng đêm hôm nọ, lần này thứ từ trên cao giáng xuống lại là một chiếc chén trà.
Nắp chén đập thẳng vào sau gáy Lăng Vĩnh An, nước trà tạt cả lên đầu lên mặt hắn.
Cả tờ hưu thư trong tay hắn cũng bị thấm nước lem hết chữ, rõ ràng là vô hiệu rồi.
“Ai?” Lăng Vĩnh An bị đập ngã sấp mặt, đè lên người tùy tùng. Đợi hắn lồm cồm bò dậy trong trận cười rộ xung quanh, hắn đã choáng váng đến mức mặt đỏ tía tai, nổi điên gào lên “Là ai ném? Chán sống rồi à? Tin ta mang người tới san bằng cả nhà ngươi không hả?”
Nhưng khi ánh mắt hắn nhìn thấy bóng người bên cửa sổ tầng hai, lời chưa nói lập tức nghẹn lại.
Thấy Lăng Vĩnh An đứng khựng, Thích Bạch Thương cũng quay đầu, ngước nhìn tầng hai.
Qua lớp sa đen lờ mờ, bóng dáng ấy cao gầy như núi ngọc, nàng không nhìn rõ, chỉ nghe được một giọng nói êm dịu vang lên, lấn át toàn bộ tiếng bàn tán khắp phố


⬅ Trước Tiếp ➡