Chương 33
“Hôn sự này không thể hủy. Nếu hủy ắt sẽ tổn hại thanh danh trăm năm của phủ Bình Dương Vương và phủ Khánh Quốc Công.”
Thích Bạch Thương nhíu mày, đợi Lăng Vĩnh An lên tiếng phản bác, nhưng điều nàng không ngờ là hắn lại im thin thít, không còn chút hống hách nào như lúc nãy.
Linh cảm có điều chẳng lành, nàng vừa định cất lời.
“Thích cô nương yên tâm, chuyện này để ta làm chủ cho cô.”
Trên lầu, giọng y trong trẻo như ngọc, dịu dàng còn hơn cả tiếng trúc.
“Trong tháng này, ta nhất định sẽ thay mặt phủ Bình Dương Vương đến Thích gia cầu thân. Lấy danh nghĩa phủ Trưởng công chúa, chúc mừng hôn sự giữa hai nhà Lăng Thích.”
“…”
Thích Bạch Thương im lặng một lúc, ngẩng đầu nhìn lên tầng hai.
Qua lớp sa đen, giọng nữ nhân dưới chiếc mũ lụa hơi run, không rõ là vì cảm động hay vì điều gì khác
“Xin hỏi… các hạ là ai?”
Trong khoảnh khắc lặng như tờ ấy, cuối cùng có người trên con phố nhộn nhịp này hoàn hồn lại, khó tin hô to cái tên vang dội khắp Đại Ẩn.
“Là Định Bắc hầu, Tạ Thanh Yến ”
“Định Bắc hầu đúng là có lòng mà lại thành hỏng việc, không hỏi rõ ngọn ngành trắng đen đã tùy tiện định hôn sự cho tiểu thư người ta ”
Trên xe ngựa về phủ, Liên Kiều vừa giật khăn vừa phát tiết “Khó khăn lắm mới khiến Lăng Vĩnh An thề thốt viết hưu thư, chỉ còn một bước nữa thôi mà, giờ thì uổng cả rồi Ái da… đau, đau, đau…”
Ngón tay Thích Bạch Thương bôi thuốc cho nàng ấy nhẹ đi đôi chút “Phải rồi.”
Liên Kiều chau mày, đang cố nghĩ cách để an ủi nàng.
Nào ngờ bên cạnh lại vang lên tiếng thở dài uể oải “Thuê bà lão khóc mướn, mất của ta ba năm ngày tiền khám. Coi như công cốc.”
“?” Liên Kiều tức đến bất lực “Tiểu thư, đó là vấn đề sao? Vấn đề là kế hoạch mượn tay Lăng Vĩnh An gây sự để bị từ hôn đã đổ bể cả rồi, sao trông người chẳng có vẻ gì là lo lắng vậy?”
“Vốn cũng chỉ là tiện tay làm sau khi hồi kinh thôi.” Thích Bạch Thương nhấc mi, thuận tay chấm thuốc mỡ lên trán nàng ấy “Ngày tháng còn dài, cần gì phải lao tâm khổ tứ?”
“Không còn dài đâu Người không nghe Tạ Thanh Yến nói à? Trong vòng một tháng y sẽ đến Thích gia chính thức cầu hôn ”
“…”
Liên Kiều càng nói càng kích động, Thích Bạch Thương đành ngừng tay, chờ nàng ấy trút giận xong.
“Tạ Thanh Yến là cháu ruột của thánh thượng, lời đã nói ra thì không khác gì đinh đóng cột, giờ còn mượn cả danh nghĩa Trưởng công chúa, một khi y đã mở miệng thì chẳng phải hôn sự của người đã vững như thành đồng vách sắt rồi sao?”
Liên Kiều lầu bầu xong, bỗng ánh mắt sáng lên “Tiểu thư, người nói xem có phải Định Bắc hầu vì muốn giữ thể diện cho Thích gia và Uyển Nhi tiểu thư nên mới đứng ra làm chủ chuyện này không?”
Thích Bạch Thương ậm ừ lấy lệ “Cũng có thể.”
“Vậy thì dễ rồi ” Liên Kiều dịch sát vào cạnh nàng “Đợi vài hôm nữa, Uyển Nhi tiểu thư và các vị trong phủ từ chùa Hộ Quốc về, cứ để tiểu thư ấy tìm cái cớ đi gặp Định Bắc hầu, thay người nói một câu là được ”
“Không được.”
Ánh mắt Thích Bạch Thương lạnh nhạt “Uyển Nhi vẫn chưa xuất giá, nếu lén lút gặp nam nhân bên ngoài, một khi bị miệng đời dị nghị, sau này muội ấy biết ăn nói làm sao?”
Liên Kiều vội la lên “Tiểu thư vì muốn bị từ hôn mà còn chẳng tiếc danh dự bản thân, dám trực tiếp đối mặt Lăng Vĩnh An giữa đường, chỉ để Uyển Nhi âm thầm gặp riêng một lần mà thôi thì có gì đâu mà…”