Chương 34
“Không được nhắc lại chuyện này nữa.” Giọng Thích Bạch Thương hiếm khi trở nên lạnh lùng “Uyển Nhi khác ta. Muội ấy vẫn giữ được thanh danh, lại nổi tiếng khắp kinh thành, tương lai nên có một người lang quân mà bản thân thật lòng yêu thích, có ngày tháng rạng rỡ nhất thiên hạ. Ta còn lo giữ gìn thanh danh cho muội còn không đặng, sao có thể kéo muội ấy vào bùn nhơ với ta?”
Thấy Thích Bạch Thương thực sự nổi giận, Liên Kiều chỉ có thể rầu rĩ đồng ý, ngồi im cho nàng bôi thuốc.
Sau khi xử lý xong vết thương cho Liên Kiều, Thích Bạch Thương mới nghiêng người dựa vào gối tựa trên ghế, kéo tay áo lên, bôi thuốc lên mu bàn tay đỏ ửng của mình.
Thuốc mỡ trắng xóa điểm lên nốt ruồi đỏ, trông như cánh mai rơi.
Cảm giác mát lạnh thấm vào da thịt khiến nàng không khỏi nhớ lại tiếng gió xé khi chiếc chén trà vút qua đêm ấy.
Quá đỗi quen thuộc, khiến lưng nàng ớn lạnh.
Kẻ đeo mặt nạ ác quỷ đêm đó… có phải là y không…
Ác thần hung tợn và bậc quân tử ôn hòa, liệu thực sự có thể là cùng một người?
Trong ánh mắt nữ tử ánh lên vẻ do dự và hoài nghi, cuối cùng chỉ đọng lại thành một tiếng thở dài lười biếng.
“Mong là không phải.”
Nếu không… thật sự là hậu hoạ khôn lường.
…
Cùng lúc đó, ở Đông Các, lầu hai Chiêu Nguyệt Lâụ
Vân Xâm Nguyệt lo liệu xong mọi việc bên ngoài lầu, lúc quay về nhã các thì Thích Thế Ẩn đã không còn trong phòng.
“Ngươi đã nói với Thích Thế Ẩn chuyện sổ sách chưa?” Hắn vừa hỏi vừa cầm lấy một trái nho, mắt thì dõi theo bóng người đang đứng bên cửa sổ.
“Chưa.”
“Sao vậy?” Ngón tay bóc vỏ nho khựng lại, Vân Xâm Nguyệt nửa đùa nửa thật “Chẳng lẽ ngươi không hoàn toàn tin hắn?”
“Chuyện sổ sách vẫn chỉ là suy đoán, chưa được chứng thực. Dù có tồn tại cũng chưa biết rơi vào tay ai. Nếu nói với hắn, cũng chẳng giúp gì được cho việc phá án.”
Tạ Thanh Yến quay người bước vào trong.
Dưới ánh đèn, đôi mắt y đen láy ôn hoà, khiến người ta yên lòng.
Nếu không từng thấy y chấp hành án tử, đổ dầu sôi lên địch nhân mà vẫn không mảy may dao động, e là Vân Xâm Nguyệt đã tin thật rồi.
Nhưng hắn vẫn gật đầu, xem như đồng tình với lý do kia “Từ Kỳ Châu đến kinh thành cách nhau ngàn dặm, thân binh của ngươi nếu hành động sẽ quá rầm rộ, để mật thám của Hồng Y Lâu điều tra thì hơn.”
“Đừng để lộ lọt tiếng gió.” Tạ Thanh Yến ngầm đồng ý.
“Yên tâm.”
Vân Xâm Nguyệt ném mấy quả nho đã bóc vỏ vào miệng, bàn xong chuyện chính sự, hắn dựa vào cột nhà một cách lười biếng “Xưa nay ngươi không xen vào chuyện thiên hạ, vì sao hôm nay lại chủ động giúp đại tiểu thư nhà họ Thích? Chẳng lẽ là để lấy lòng Thích Thế Ẩn?”
Tạ Thanh Yến dừng lại bên cây đèn đồng cao sát đất, hơi nghiêng người, nghe vậy thì như cười mà không phải cười “Giúp ư?”
Y giơ tay chạm vào ngọn nến lay động trong gió.
“Ngươi thực sự cho rằng nàng đến để níu kéo à?”
“Ý ngươi là nàng đang diễn kịch?” Vân Xâm Nguyệt khẽ hừ cất tiếng “Không thể nào? Nữ tử khuê các coi trọng thanh danh hơn cả, nàng làm âm ĩ như vậy, tiếng xấu mong lấy chồng vang cả kinh thành, nếu lại không chịu và phủ Bình Dương Vương, sau này còn ai dám lấy?”
“Tại sao lại không thể.” Tạ Thanh Yến cười nhất “Nàng còn có gan lừa gạt cả Huyền Khải Quân mà.”
Vân Xâm Nguyệt sững lại.