⬅ Trước Tiếp ➡
Thích Vân Trung, Thích Trạch Minh các người hại nhà họ Lệ chúng tôi cửa nát nhà tan, thù này không báo, trời cao cũng sẽ không tha!
Có chút yếu ớt chạy đến trước mộ mẹ, đặt trước mộ bó hoa cẩm chướng bà thích nhất. "Mẹ, thứ lỗi cho Lạc Lạc lâu rồi không tới thăm mẹ...Trong nhà xảy ra chuyện lớn như thế, chắc mẹ đã thấy rồi, mẹ, cám ơn mẹ. Cám ơn mẹ và cha đã hết lòng nuôi dưỡng con khôn lớn, hiện tại con rất tốt...Hai người yên tâm, phù hộ cho con sớm có thể tìm thấy cha nhé mẹ?"
Một trận gió lạnh thổi qua, cánh hoa cẩm chướng lay động theo gió...
Cách đó không xa, một người đàn ông đi giày tây nhìn chăm chú sang bên này, kia không phải là cô gái mặc áo lông ngày hôm qua đứng tại cửa trung tâm sao?
Trên người cô gái kia phát ra sự đau thương nồng đậm, váy dài màu trắng tung bay theo gió, giống nhau đều là đến thăm trưởng bối đã qua đời, Hách Liên Vũ lần đầu tiên cảm thấy thế giới này thật nhỏ.
Từ nghĩa trang đi ra, Lệ Thiển Lạc gục xuống tay lái, bình ổn lại cảm xúc của mình.
Tại sao cha con Thích Vân Trung vẫn có thể vẻ vang ở thành phố này? Tại sao bọn họ phải giẫm lên cha cô, giẫm lên nhà họ Lệ để đi lên? Tư Cận Hằng đồng ý thay cô báo thù, nhưng bây giờ, cô có chút chờ không kịp.
Trời dần tối, đèn đường bắt đầu sáng lên, Lệ Thiển Lạc lái xe lang thang, không có mục tiêu tại nơi thành thị phồn hoa này.
Quán bar Tô Hà.
Không biết tại sao lại đi đến nơi này, Lệ Thiển Lạc quyết định đi xuống tản bộ để giải sầu. Trước tiên, gọi điện cho Lục Tử Hi, bằng không một cô gái như cô đến chỗ như thế, có khi chết thế nào cũng không ai biết.
Chọn một ly rượu không biết bao nhiêu độ, ngồi ở vị trí cũ chờ Lục Tử Hi. Hôm nay dường như rất náo nhiệt, cô không chỉ nhìn thấy Thích Trạch Minh, còn thấy anh chàng Ngao Bạch mà Tư Cận Hằng từng gọi tới kia nữa.
Hiển nhiên Ngao Bạch cũng nhìn thấy cô, dẫn theo một đám đàn em, đi về phía cô.
Cô lại nhìn Thích Trạch Minh đang cười đắc ý dạt dào, bỗng nhiên nảy ra một ý.
…………..
2: Phòng không gối chiếc "Này, chị dâu, đi một mình sao!" Theo tin tức bí mật, lão đại hình như đã kết hôn, chẳng lẽ là với cô ấy?
"Ừ, thật đúng lúc, vừa vặn có việc cần anh giúp." Lệ Thiển Lạc tự nhiên hào phóng chào hỏi với anh ta.
"Có chuyện gì, cô cứ nói." Ngao Bạch xiêu xiêu vẹo vẹo ngồi xuống ghế sô pha đối diện cô, nhấc chân lên bắt chéo.
"Chuẩn bị giúp tôi..." Lệ Thiển Lạc lại gần Ngao Bạch nói ra chuyện mình muốn.
"Khụ khụ khụ. . ." Ngao Bạch tương đối bình tĩnh bị lời nói thẳng thắn của Lệ Thiển Lạc mà hoảng sợ.
"Tôi không có nghe lầm chứ!" Anh ta khoa trương móc móc lỗ tai, xác nhận xem có phải đã nghe lầm hay không.
"Không đâu." Cô cười vô hại, cứ như người vừa nói những thứ kia không phải là cô vậy.
"Cô cần cái này làm gì?" Ngao Bạch còn rất tốt bụng, một cô gái yếu ớt cần mấy thứ này làm gì vậy?
"Đương nhiên là để dùng chứ sao! Tất cả chi phí đều do Tư Cận Hằng chịu!" Không biết Tư Cận Hằng có thể bóp chết cô hay không, mặc kệ, cô không thể chờ được nữa.
"Chi phí không phải là vấn đề..."
"Sao anh lại không dứt khoát như vậy, nếu không làm được, tôi cũng không miễn cưỡng anh." Lệ Thiển Lạc rất lo lắng, sợ đợi lát nữa, người đi rồi thì sẽ thất bại trong gang tấc.
Ngao Bạch khoát tay với đám anh em, hai ba phút sau, mọi thứ đều chuẩn bị xong.
"Cám ơn! Tôi sẽ ở trước mặt Tư Cận Hằng nói tốt về anh!"
Ngao Bạch cẩn thận suy nghĩ một chút, tốt nhất vẫn là thôi đi, người phụ nữ của mình ở trước mặt mình nói tốt về người đàn ông khác.... Đây không phải là muốn anh ta chết sao? Đặc biệt còn là ở trước mặt Tư Cận Hằng, nghĩ cũng không dám nghĩ.
Nhưng mà, Lệ Thiển Lạc đã rời khỏi chỗ ngồi, cũng không thấy người đâu. Có điều, với chức trách của anh ta, vẫn cần phải gọi điện báo cho Tư Cận Hằng một tiếng...
Chọn một ly Cocktail, lắc lắc cái ly trên tay, nhớ tới việc kế tiếp muốn làm, mắt Lệ Thiển Lạc xẹt qua tia ác độc.
Khi còn cách Thích Trạch Minh hai mét, Lệ Thiển Lạc thay đổi thành bộ dáng điềm đạm, đáng yêu.
"Anh Trạch Minh..." Thích Trạch Minh trong lúc vô tình nghe được một tiếng gọi quen thuộc, còn tưởng rằng chính mình sinh ra ảo giác.
Quay đầu lại, thấy Lệ Thiển Lạc thật sự đứng phía sau mình, không phải nhìn lầm.
"Lạc Lạc!"
Lạc cái đầu nhà anh, tên cặn bã!
"Anh Trạch Minh, anh đang bận sao?" Lệ Thiển Lạc nhìn thoáng qua mấy người chung quanh anh ta, đều là một đám vô lại, xấc xược, nhìn bề ngoài không biết còn tưởng là phú nhị đại.
Thứ lỗi cho cô trước kia thật sự là bị mù, không nhìn ra, Thích Trạch Minh bỉ ổi như thế, không làm việc đứng đắn! Hai lần đến quán bar đều có thể gặp được anh ta, có thể thấy được bình thường "Tỉ lệ ra sân" cao bao nhiêu!
"Không có không có, Lạc Lạc có chuyện gì sao." Thích Trạch Minh vội vàng kéo cô đến.
"Anh Trạch Minh..." Lệ Thiển Lạc tỏ vẻ muốn nói lại thôi, làm cho Thích Trạch Minh thấy mà trong lòng nhộn nhạo.
"Ai! Em. . . Em muốn trở lại bên cạnh anh một lần nữa, có được không?" Cô giống như có chút xấu hổ cúi đầu, đáy mắt xẹt qua sự chán ghét.
Thích Trạch Minh trong nháy mắt vui đến choáng váng, chỉ cần người đẹp Lệ Thiển Lạc này ngoan ngoãn theo anh ta, ngoại trừ không thể cho cô danh phận, những thứ khác anh ta đều có thể cho cô.
Cũng tốt! "Không phải em đã có chồng rồi sao?"
"Chồng em, anh ta...Ai! Mỗi đêm đều không về nhà ngủ, để lại em một mình phòng không gối chiếc.." Thật xin lỗi, Tư Cận Hằng! Người đẹp bày ra bộ dáng nhu nhược đáng thương khiến Thích Trạch Minh cười đến đắc ý.
"Anh hiểu mà, đi, hai ta đi đến nơi không có người, anh sẽ giảng dạy cho em." Thích Trạch Minh nghĩ tới cơ thể tuyệt vời của Lệ Thiển Lạc, còn có đôi môi mềm mại, thơm tho, đã không thể chờ được nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡