⬅ Trước Tiếp ➡
…………...
1: Vượt đèn đỏ
"Được....Nhưng mà em vừa mới gọi một ly Cocktail, không thể lãng phí được."
"Chuyện nhỏ thôi." Thích Trạch Minh bưng ly rượu lên, sảng khoái uống một hơi cạn sạch.
Lệ Thiển Lạc nhìn ly Cocktail được Thích Trạc Minh uống không thừa giọt nào, khóe miệng cong lên mỉm cười. Thích Trạch Minh, những chuyện trước đây anh đã làm, hiện tại tôi sẽ trả hết cho anh!
Tên khốn không có đầu óc, chỉ là… ngày đó, khi cô uống hết chén rượu đỏ có pha thuốc kia, trong lòng Thích Trạch Minh có phải cũng mắng cô ngu xuẩn hay không, ài...
Chủ động kéo cánh tay của Thích Trạch Minh, ăn ý đi đến gian phòng trên lầu.
Lúc Lục Tử Hi đến quán bar, đã không thấy bóng dáng của Lệ Thiển Lạc đâu, gọi điện cũng không có ai nghe máy.
Trong lúc vô tình nhìn thấy bóng lưng của một đôi trai gái đang khoác tay nhau mà đi, thấy rất giống Lệ Thiển Lạc, anh ta liền đuổi sát theo sau. Nhưng mà, có quá nhiều người, khó mà chen đến được, khi anh ta đến được chỗ đó, đôi trai gái đó đã không thấy đâu nữa.
Lệ Thiển Lạc dẫn anh ta đi vào một căn phòng, mới vừa vào cửa, Thích Trạch Minh đã không thể chờ được mà ôm lấy cô. Muốn tiến đến hôn, lại bị Lệ Thiển Lạc né tránh.
"Đi tắm trước đã..."
"Tắm gì chứ, đã không thể đợi được nữa rồi." Thích Trạch Minh chỉ cảm thấy đầu có chút choáng váng, cố gắng làm cho mình tỉnh táo một chút, liền bắt đầu cởi quần áo.
Thấy động tác không thể chờ được của anh ta, Lệ Thiển Lạc có chút sợ, muốn mở cửa lao ra, nhưng anh ta đã kéo cổ tay của cô lại, ném cô lên trên giường.
Thích Trạch Minh đã có chút không tỉnh táo, Lệ Thiển Lạc vội vàng từ bên kia giường đứng lên, vỗ vỗ tay.
Cửa phòng tắm không tiếng động được mở ra, có ba người đàn ông đi ra từ phía sau Thích Trạch Minh.
Một trong ba người đó đi lên đẩy ngã anh ta xuống, Thích Trạch Minh đã không phân biệt được ai là ai rồi, chạm phải một người liền không thể khống chế động tác của mình.
"Bảo bối, để cho anh thương yêu em thật tốt." Lời * từ miệng anh ta làm cho Lệ Thiển Lạc thiếu chút nữa nôn ra.
Mọi thứ đã được chuẩn bị tốt, cô rút ra chiếc điện thoại đã bị cô tắt âm trước đó, thấy mấy chục cuộc gọi nhỡ cũng kệ, nhân lúc anh ta không có để ý tới, bấm vào nút quay lại.
Mở Camera, chụp mấy tấm ảnh, mặt trước của Thích Trạch Minh và bóng lưng của ba người khác, xong xuôi vội vàng rời đi.
Đóng cửa phòng lại, bên trong truyền đến tiếng kêu vô cùng hưng phấn của Thích Trạch Minh. Lệ Thiển Lạc chặn lại cơn buồn nôn sắp sửa trào ra, vội vàng đi đến chỗ thang máy, đi xuống tầng 1.
Nhưng mà...
Không xong rồi! Sao anh lại xuất hiện ở chỗ này!
Lệ Thiển Lạc vẻ mặt đưa đám chạy tới lối đi an toàn, phản ứng đầu tiên của người đàn ông thế là chạy vội đuổi theo.
Mấy bước chân đã bắt được Lệ Thiển Lạc đang chuẩn bị bước xuống bậc thang, chặn cô ở giữa bức tường của lối đi với cơ thể mình.
Cằm bị anh siết chặt, Lệ Thiển Lạc đau đến kêu lên, "Đau, đau, đau quá, buông ra!"
"Buông ra? Anh đã nói với em như thế nào? Hả?" Tư Cận Hằng gắt gao nhìn chằm chằm vào cô gái cực kỳ không nghe lời này.
"Em chỉ đến...đi dạo, còn anh thì sao?" Lệ Thiển Lạc có chút chột dạ, không dám nhìn Tư Cận Hằng, chết tiệt, nhất định là tên Ngao Bạch kia đã cáo trạng với anh!
"Đi dạo? Cùng Thích Trạch Minh đi dạo đến trong phòng, trên giường? Lệ Thiển Lạc, bản lĩnh không nhỏ nhỉ!"
Tư Cận Hằng buông cằm cô ra, hai tay chống lên tường, vừa bá đạo vừa đẹp trai bày ra tư thế kabedon với cô, trái tim bé nhỏ của Lệ Thiển Lạc nhảy nhót...
Chẳng qua, giọng điệu trầm thấp kia làm cho cô nghe mà không biết có cảm giác gì.
"Em không lên giường với anh ta!" Nghĩ đến bức ảnh vừa chụp, liền vui vẻ, đợi lát nữa trở về sẽ đưa cho Phó Tân Như.
"Đúng là không có, nhưng em dám bỏ thuốc một người đàn ông, Lệ Thiển Lạc, em có biết hậu quả là gì hay không!" Tư Cận Hằng lạnh mặt, toàn thân bắt đầu toả ra hơi lạnh, làm cho Lệ Thiển Lạc nhịn không được rùng mình một cái.
……………
2: Vượt đèn đỏ
 
"Không phải đã tiến hành rất thuận lợi, không có xảy ra chuyện gì sao, hơn nữa, em còn gọi cho Lục Tử Hi làm người bảo vệ cho em mà!"
Ồ? Lục Tử Hi, Lục Tử Hi đâu rồi?
Không xong! Chuyện quá thuận lợi, cô lại có thể quên mất Lục Tử Hi!
"Lục Tử Hi bảo vệ cho em? Anh ta hiện tại cũng đang ở quán bar đông đúc này tìm em đấy!" Trước kia, sao anh lại không biết người phụ nữ này có bản lĩnh như vậy?
"Ha ha, Tổng giám đốc Tư. . . Chúng ta về nhà được không?" Lệ Thiển Lạc cười, nghĩ muốn lừa gạt để qua cửa.
Tư Cận Hằng hôn lên môi Lệ Thiển Lạc, bàn tay đặt lên eo của cô.
"Hiện tại ở chỗ này! Vượt đèn đỏ!" Anh lạnh như băng phun ra một câu, làm cho Lệ Thiển Lạc bị dọa đến mềm nhũn cả hai chân.
Nhưng lập tức lại bị Tư Cận Hằng chặn lấy môi, một chữ cũng không nói được. Ra sức giãy dụa cũng không thoát khỏi sự kiềm chế của anh, Lệ Thiển Lạc sợ tới mức nước mắt xoạch xoạch rơi xuống, không ngừng lắc đầu: "Nơi này không được, hiện tại cũng không được, ô ô!"
⬅ Trước Tiếp ➡