⬅ Trước Tiếp ➡
Chuyện nữ nhi bỏ trốn đến ngày hôm sau mới phát hiện. Nàng ta chỉ để lại một tờ giấy viết thư, đại ý là cha nương không hề suy xét cho tâm trạng của nàng ta, chỉ muốn dùng thân phận đích nữ của nàng ta để làm thân với người khác, cho nên nàng ta không cần thân phận này Nàng ta muốn song túc song phi với Triệu Lang, triền miên bên nhau đến chân trời.
Khi đó đầu óc Lý Thái phó như bị ù đi, trước mắt lướt qua từng mảng tối om, lảo đảo muốn ngã xuống, may mà được đứa ở hầu hạ đỡ dậy.
Ngày thứ hai sau khi Lý Tiêu Thục bỏ trốn, Lý Thái phó lặng lẽ viết phong thư cho Triệu Thừa tướng, muốn nói là nhi tử ngươi dẫn nữ nhi ta bỏ trốn, ngươi xem thử nên làm sao thì làm đi
Chiều hôm đó Triệu Thừa tướng đã gửi hồi âm cho ông ta, nói ngắn gọn sáng tỏ rằng chuyện này mà xé to ra thì thanh danh của nữ nhi ngươi sẽ bị ảnh hưởng, chúng ta đều nuốt chuyện này vào bụng, nếu ngày nào đó hai đứa trở về, ta sẽ cho Triệu Ý cưới Lý Tiêu Thục nhà ngươi.
Nói tóm lại, Triệu Thừa tướng không sợ mất mặt, một đứa con thứ không đáng nhắc tới mà cưới được đích nữ nhà Thái phó, nhìn kiểu gì cũng thấy nhà họ lời to.
Nghĩ đến đây, trái tim Thái phó lại quặn đaụ Nữ nhi được ông ta nuôi dưỡng thiên kim ngọc quý, sao lại cam tâm gả cho một đứa thứ tử không được việc gì?
Nhưng chuyện hôn nhân với phủ Tướng quân chung quy vẫn thất bại.
Một đương sự khác trong chính sảnh, Chu Vân Nghiên thẳng lưng ngồi trên ghế.
Chu Vân Nghiên ở bên ngoài quanh năm, từ mười tuổi đã đi theo Chu Chấn chinh chiến trên lưng ngựa, cơ bắp mạnh mẽ giấu dưới lớp trường bào, trên ngón tay và hổ khẩu toàn là lớp sừng dày, động tác cử chỉ tự mang theo khí thế uy nghiêm, nhưng lại không hề thô tục.
Hồi nhỏ hắn đã từng làm thư đồng cho Hoàng tử, ở bên ngoài lúc nhàn rỗi cũng sẽ đọc sách nhiều một chút.
Chu Chấn cũng không muốn con trai mình trở thành một tên mãng phu chỉ biết đánh nhau, do đó thường xuyên đốc thúc hắn phải đọc nhiều loại sách. Mặc dù sau này không cần làm quan văn, cũng phải biết người nào đang nói quỷ thoại phương nào.
Có lẽ nhờ vào công lao của từng trang sách, lúc không động võ, Chu Vân Nghiên thoạt nhìn khí chất trầm ổn, khuôn mặt còn tuấn dật.
Nhưng bên cằm lại có mấy vết sẹo rất nhỏ, không thể coi là hủy dung, nhưng cũng chênh lệch rất xa với hình tượng công tử như ngọc trong lòng các nữ lang.
Cho dù nho nhã đến mấy cũng sẽ không bị người khác nhận nhầm là người đọc sách.
Chu Vân Nghiên đứng dậy, ôm quyền làm lễ võ tướng với Lý Thái phó, nói rằng “Vậy thì hôn sự này, cứ thế hủy bỏ đi.”
Hắn tự biết mình đã không còn nhỏ tuổi, hơn nữa lúc ở biên quan hắn là Tướng quân trấn thủ, cũng coi như nửa quan phụ mẫu, cho nên không có nhàn tâm lo chuyện cưới hỏi.
Biên quan địa vực rộng lớn, tri huyện vốn được phái đến đó chỉ có bát phẩm, nhưng vì có trú binh, đồng thời hoàn cảnh quá mức hiểm nghèo, cho nên không ai muốn tới vùng đất ăn không đủ no này. Phàm là đến biên quan đều được thăng thêm một phẩm, là thất phẩm tri huyện.

⬅ Trước Tiếp ➡