⬅ Trước Tiếp ➡
Tri huyện biên quan hiện nay họ Thủ, gia đình không có bối cảnh gì, vất vả lắm mới thi đậu tiến sĩ, để lại cho y toàn những việc khổ sai.
Suy xét lợi và hại một chút, Thủ Tri huyện khẽ cắn môi, sau đó dẫn mẹ và vợ đến vùng biên giới đất vàng đầy trời này. Thủ Tri huyện nghĩ, ít ra cũng được thăng thêm một phẩm, đáng giá
Ở biên quan hứng cát vàng hai năm, Thủ Tri huyện vốn dĩ diện mạo thanh tú nay đã hoàn toàn biến thành dân bản xứ, vừa đen vừa gầy
Xoay quanh việc làm thế nào để cải thiện môi trường sinh tồn nơi biên quan, Thủ Tri huyện thật sự lo lắng đến trọc đầụ Sau khi quen biết với Chu Vân Nghiên, y thường xuyên đến chỗ Chu Vân Nghiên kể khổ.
Chỗ họ vốn đã nghèo, không có nhân tài nào chịu đến đây, đám học sinh có chí hướng thà ru rú trong Hàn Lâm Viện ngâm thơ viết câu đối, lãng phí thời gian chứ không muốn tới vùng đất khổ hàn này tạo phúc cho dân chúng.
Ở biên quan lâu ngày, Chu Vân Nghiên cũng cực kỳ để bụng tới chuyện biên cương. Lần này hắn trở về, đính hôn chỉ là chuyện nhỏ, hắn còn phải báo cáo công tác với Hoàng thượng, xem thử có thể kiếm chút lợi ích nào cho biên quan hay không.
Thực ra chuyện không ai coi trọng biên quan cũng là điều dễ hiểu, chung quy kẻ thù nước láng giềng như hổ rình mồi, ba ngày hai bữa lại đến biên giới đòi tiền. Trồng lương thực, nuôi súc vật, chỉ sợ sẽ làm áo gả thay kẻ khác.
Dù sao trồng cây cũng không sống nổi, dứt khoát bỏ luôn.
Biên cảnh không phải bị vạch một đường thẳng có thể thấy bằng mắt thường, cũng không phải bị chém một nhát ngay chính giữa, hai quốc gia cách nhau một vách núi.
Nơi biên giới chỉ dựng một tấm bia, cách xa một chút thì không thể nói rõ là bên mình hay bên người ta.
Hắn ở biên quan sinh sống nhiều năm, chịu không ít khổ cực, giao phong với nước láng giềng vô số lần, còn đánh hai trận chiến thắng lợi xinh đẹp, hoàn toàn có thể dựa vào những công lao này mà hồi kinh trong vinh quang.
Trong lứa võ tướng tiểu bối, không ai có thể hơn hắn.
Chu Chấn còn hỏi hắn, sang năm có muốn hồi kinh hay không?
Chu Vân Nghiên ngẫm nghĩ, vẫn quyết định ở lại đó thêm năm năm nữa.
Hôn sự giữa nhà Thái phó và phủ Tướng quân không thể tránh khỏi bị hủy bỏ. Khi biết chuyện này, lão thái quân không khỏi cảm thấy cháu trai nhà mình thật khổ.
Chẳng những ở bên ngoài quanh năm, một nhi lang lớn chừng này tuổi rồi mà mỗi ngày cứ chém tới giết lui, trong phòng ngay cả một người đau lòng cho hắn cũng không có.
Thân là nam nhân, quần áo, giày dép đều phải tự mình lo liệu, lão thái quân càng nghĩ càng cảm thấy cháu trai nhà mình đáng thương.
“Hay là, cho Vân Nghiên dẫn theo hai nha đầu đi cùng.” Lão thái quân đề nghị. Mặc dù Chu gia không thịnh hành nạp thị thiếp thông phòng, nhưng phái hai thị nữ xinh đẹp đi hầu hạ cuộc sống hằng ngày của hắn vẫn được.
Vừa lúc Chu Chấn đến nói với lão thái quân chuyện trả bát tự, nghe lời ấy thì lập tức phản bác “Trong quân doanh sao có thể có nữ quyến? Mẫu thân chớ nên nói lời này nữa.”

⬅ Trước Tiếp ➡