⬅ Trước Tiếp ➡
Chờ đến khi khúc gỗ bay lên cao bằng Huyết Tiên, nó nhẹ nhàng bay về phía nắm tay của nàng.
Huyết Tiên duỗi năm ngón tay, khúc gỗ này tức khắc nhập vào lòng bàn tay của nàng cứ như đá chìm đáy biển.
Trước khi bị nuốt vào, hoa sen đất nở rộ trên cành cây còn nhẹ nhàng đung đưa theo làn gió.
Sau khi nuốt cành cây vào lòng bàn tay, Huyết Tiên tiếp tục nắm bàn tay.
Nếu không thể rời xa bản thể, vậy thì nàng sẽ mang theo một khúc gỗ, hai ba năm trôi qua kiểu gì cũng đủ dùng. Chờ đến lần sau trở về, nàng lại tĩnh dưỡng bên cạnh bản thể một thời gian.
Độn Địa Hổ thầm nghĩ, nên nhắc nhở điều gì hắn cũng đã nhắc nhở hết rồi, cho dù Huyết Tiên thật sự gặp chuyện gì thì cũng không thể trách hắn. Mặc dù với đạo hạnh của Huyết Tiên cũng sẽ không gặp phải nguy hiểm to tát.
Hắn đã có thể tưởng tượng ra ở biên cương xa xôi, thụ tinh này sẽ làm cho đám tinh quái khác hoảng sợ run lẩy bẩy như thế nào.
Huyết Tiên muốn rời kinh thành, đối với Độn Địa Hổ mà nói, chuyện này tuyệt đối là chuyện tốt.
Chí ít trong khoảng thời gian này, hắn không cần lo lắng cho bầy chuột con của mình sẽ bị ăn thịt, còn có thể hoành hành ngang ngược, cáo mượn oai hùm một phen trong khi Huyết Tiên vắng nhà.
Độn Địa Hổ vui vẻ vô cùng, chòm râu không ngừng run rẩy, cố gắng che giấu tâm trạng sung sướng của mình, để tránh chọc Huyết Tiên bất mãn.
Độn Địa Hổ tính tới tính lui, nhưng không tính đến Huyết Tiên sẽ dẫn theo hắn đi cùng.
Độn Địa Hổ “…”
Ta đã làm sai điều gì? Hắn không ở kinh thành, bảy cô vợ của hắn phải làm sao đây?
Trên quan đạo ngoài kinh thành, một nữ tử mặc váy mềm màu trắng, bên ngoài khoác áo lụa đỏ, đầu đội mũ rơm được tết từ cành cây, một miếng lụa mỏng rủ xuống từ viền mũ rơm, xuyên qua lớp vải che có thể mơ hồ nhìn thấy dung nhan xinh đẹp của nữ tử.
Nữ tử này chính là Huyết Tiên biến thành hình người ăn diện bình thường.
Trên quan đạo không một bóng người, lòng bàn chân Huyết Tiên nổi gió, nếu có người thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc không thôi.
Một nữ lang yếu ớt tại sao lại có thể đi nhanh đến thế? Còn nhanh chóng hơn cả tuấn mã am hiểu tốc độ nhất, tựa như một cơn gió, chỉ thoáng chớp mắt mà chỉ còn nhìn thấy bóng lưng của nàng.
Nữ lang xách một thứ trên tay, lại gần xem thì là một con chuột đất béo múp.
Độn Địa Hổ tựa như một con chuột đất, lắc la lắc lư theo bước chân như thần hành thái bảo của Huyết Tiên, tròng mắt đen bóng chỉ chiếm một nửa hốc mắt, nửa còn lại toàn là tròng trắng.
Khi nghe thấy lời nói của Huyết Tiên, hắn đứng hình thật lâu, tâm trạng vui sướng hí hửng cứ như chim nhạn bị bắn trúng, từ trên bầu trời rơi thẳng xuống dưới, đi đời nhà ma.
“Tại… tại sao đại nhân lại muốn dẫn tiểu nhân đi cùng?”
Con thụ tinh này đi kết thân vớ thân vẩn gì đó, hắn đi làm gì? Tăng thêm chủng loại chuột đất ở biên cương chắc?
Huyết Tiên nhìn hắn bằng ánh mắt xa xăm, khiến lông chuột của hắn dựng đứng, run như cầy sấy.
“Ta không am hiểu chuyện trần gian, ngươi sống nhiều năm thế này, chắc hẳn chuyện gì cũng có thể nói rõ tí sửu dần mão.”

⬅ Trước Tiếp ➡