⬅ Trước Tiếp ➡
Mọi chuyện trên trần gian mà Huyết Tiên biết được đều từ hí kịch và phủ Tướng quân mà ra, có thể nói bước ra bức tường này, nàng không biết quy củ nào khác.
Chỉ vì ông đây “kiến thức rộng rãi”, cho nên ngươi muốn dẫn ta ra biên quan hít cát vàng à?
Độn Địa Hổ vỗ móng vuốt rũ trước ngực, đương nhiên hắn không dám nói câu này với Huyết Tiên, hắn ngẫm nghĩ rồi nói “Đại nhân quá khen, tiểu nhân cũng chỉ biết chút ít mà thôi. Chi bằng thế này đi, tiểu nhân sẽ tiến cử một con chim én tinh cho đại nhân, nó hằng năm vào nam ra bắc, chắc chắn sẽ biết nhiều hơn tiểu nhân.”
“Là con chim làm tổ trên cây liễu ở chính viện phủ Tướng quân hả?” Huyết Tiên hỏi.
Độn Địa Hổ gật đầu “Chính là chim én tinh đó. Hắn biết ăn nói, còn biết rõ phong cảnh trên đường, đi cùng hắn đại nhân nhất định sẽ không thấy buồn rầụ”
Xin lỗi lão đệ, ngươi vẫn là trai tân, không giống ta vừa có mẹ già vừa có con nhỏ, ngươi cứ đi theo một lần này đi.
Huyết Tiên nhấc mí mắt, thản nhiên nói “Con chim én đó đã bị ta ăn rồi.”
Lúc nàng ngủ, rễ cây sẽ tự động kiếm thức ăn, nàng vừa tỉnh lại sẽ biết mình đã ăn thứ gì.
Độn Địa Hổ “…”
Hắn giơ móng vuốt run rẩy, vuốt chòm râu, ngẫm nghĩ xem còn tinh quái nào có thể “Tiến cử”.
“Ngươi không muốn đi hả?”
Giọng nói của Huyết Tiên truyền tới từ trên đỉnh đầu, cứ như dòng thủy ngân dày nặng chảy xuống.
Độn Địa Hổ không dám ngẩng đầu, khụt khịt mũi, yếu ớt nói “Đại nhân cứ đùa, tất nhiên là muốn đi rồi ạ.”
Huyết Tiên chăm chú nhìn đỉnh đầu lông xù của hắn một lúc lâu, mới nói “Vậy thì tốt.”
Huyết tinh chi khí của thụ tinh ngàn năm khiến Độn Địa Hổ sợ tới mức sau gáy lạnh lẽo.
Nếu hắn không đi…
Độn Địa Hổ vỗ móng vuốt của mình, thầm nghĩ đừng nổi lên tâm tư quỷ quái nào nữa, cho dù mình tu luyện thêm mấy trăm năm thì cũng không đủ để nhét đầy kẽ răng của con thụ tinh này đâụ
Do đó, Độn Địa Hổ bị Huyết Tiên xách như xách một con chuột đất đã sớm tiến vào cảnh giới vô niệm vô ngã.
Một tinh một yêu liên tục chạy mấy canh giờ, sắc trời đã sắp tối.
Huyết Tiên đã ngủ rất nhiều năm, lúc này hoàn toàn không cần đi ngủ, nàng chỉ muốn mau chóng đuổi theo Chu Vân Nghiên.
Trên quan đạo ban đêm, một nữ tử xách một con chuột đất nhanh chóng bay đi, người bên ngoài mà thấy chắc chắn sẽ cảm thấy quỷ dị vô cùng.
Đoạn đường này hai bên toàn là rừng núi, nếu có người vội vã lên đường vào ban đêm, chắc chắn sẽ phải qua đêm ngoài hoang dã.
Huyết Tiên và Độn Địa Hổ đều có thể nhìn vật vào ban đêm, cũng có thể thấy rõ cảnh vật nơi xa rành mạch. Cách khoảng cách thật xa, hai người đã thấy một đống lửa bên rìa quan đạo, bảy tám nam nhân mặc áo ngắn vây quanh đống lửa.
Đám nam nhân mặc áo ngắn kiểu dáng đồng nhất, trên cánh tay trái xăm một chữ Lý, xem ra là gia phó hoặc thị vệ hộ viện của gia tộc nào đó.
Huyết Tiên trời sinh thông minh, đối với chữ viết vừa thấy đã ghi nhớ. Nàng từng đọc Bách Gia Tính, đương nhiên có thể nhận ra chữ “Lý” kia.
Nàng lắc lư Độn Địa Hổ trên tay, nhìn chằm chằm đám người ở nơi xa kia, hỏi “Những người kia là người của quý phủ Lý Thái phó hả?”

⬅ Trước Tiếp ➡