Chương 10
Tôi mò mẫm bọc hành lý của nguyên chủ, phát hiện bên trong chỉ có một xâu tiền nhỏ, chẳng biết ra ngoài có thể cầm cự được bao lâu nữa. Nhưng tôi có tay có chân, bề ngoài xem như đoan chính, tìm việc vặt chắc sẽ không quá khó, cùng lắm thì tạm thời làm tiểu nhị rồi lại tìm việc khác.
Vai phụ "Doãn Hoàn Từ" trùng tên với tôi trong truyện là tên lừa bịp phóng đãng, đáng tiếc tôi không có can đảm mà cũng chẳng biết lừa gạt nên không thể kế thừa sự nghiệp của hắn.
Tôi vốn định xin Nghiêm Thù Lân ít lộ phí nhưng sợ cầm tiền xong sẽ bị hắn tìm ra, đừng tham lam vẫn tốt hơn.
"Đối tốt với ngươi," Nghiêm Thù Lân đột nhiên xích lại gần rồi nhíu mày hỏi tôi, "Sao còn đi gấp vậy?"
Tôi ôm mèo nhích ra xa giữ khoảng cách với hắn rồi cười nói "Trang chủ, ta chẳng giúp được gì cho Nghiêm gia, ở lại ăn chực uống chùa thì không hay lắm."
Nghiêm Thù Lân nói "Ngươi đưa khóa tới mà."
"Ngài nghe ta nói, ta không phải chủ nhân cái khóa đâụ" Tôi đưa tay che mặt hắn, chặn lại ánh mắt hắn rồi nói, "Biết đâu trang chủ phu nhân thật sự sắp tìm tới rồi, đó mới là duyên phận của ngài, ta chỉ là tên nhà quê tới đây xem cho biết thôi."
Nói xong tôi nhìn sắc mặt Nghiêm Thù Lân qua kẽ tay mình. Hắn vẫn cau mày nhìn tôi chằm chằm, chẳng biết đang nghĩ gì nữa.
"Ngươi có biết tại sao mèo bám ta không?" Nghiêm Thù Lân chợt hỏi tôi một câu ngoài lề.
Tôi thả tay xuống rồi quay đầu nhìn hắn "Sao thế?"
Nghiêm Thù Lân vẫy tay một cái, con mèo trong lòng tôi cũng nhảy đến chỗ hắn.
Tôi hoài nghi hắn là cỏ mèo thành tinh.
Nghiêm Thù Lân nói từ lúc sinh ra trên người mình đã có mùi hấp dẫn mèo.
"Thật sao? Lợi hại ghê " Tôi tò mò chồm sang ngửi tay áo hắn nhưng chỉ ngửi thấy mùi huân hương dìu dịụ Nhìn hắn không giống như đang gạt tôi, chẳng lẽ chỉ có mèo mới ngửi được mùi kia thôi sao?
Tôi vừa ngẩng đầu lên nhìn hắn thì bàn tay đặt trên gối đột nhiên bị hắn nắm lấy, tôi sợ đến nỗi đứng tim.
Lòng bàn tay hắn nóng rực.
Nghiêm Thù Lân cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt đen nhánh phản chiếu khuôn mặt ngơ ngác của tôi.
"Dính mùi của ta," hắn nói, "Chúng sẽ thích tới gần ngươi đấy."
============================================================
12.
Sau khi Nghiêm Thù Lân nắm tay tôi, ngón cái hơi thô ráp vuốt nhẹ lòng bàn tay tôi mấy lần, trong lúc tôi sững sờ thì hắn lật ngửa tay tôi ra rồi siết ngón tay tôi trong bàn tay to rộng của hắn.
Đệt, hắn đang làm gì vậy? Đầu óc tôi trống rỗng, tay cũng bắt đầu rịn mồ hôi. Truyện Kiếm Hiệp
Trước khi mặt tôi nóng lên, Nghiêm Thù Lân buông tay tôi ra rồi nói "Ngươi thử gọi tụi nó xem."
Vẻ mặt hắn lạnh nhạt, mí mắt rũ xuống không nhìn tôi, giọng nói trầm thấp bình thản như không có ý gì thừa thãi.
Chẳng lẽ tôi tự mình đa tình, hiểu lầm hắn sao?
Tay bị hắn vuốt ve nóng rực, tôi mím môi, một lát sau mới ngăn được nhịp tim tăng tốc, vờ như mình không hề nghĩ gì rồi làm theo lời Nghiêm Thù Lân, kêu meo meo với con mèo tam thể đang nằm dựa vào hắn.
Lúc này mèo tam thể không né tránh tay tôi mà phụ họa kêu hai tiếng, đứng lên chủ động dụi đầu vào lòng bàn tay tôi, còn thè cái lưỡi hồng hồng ra liếm ngón tay tôi. Khi tôi đưa tay gãi cằm nó, nó còn phát ra tiếng rừ rừ, cái đuôi phe phẩy qua lại.