⬅ Trước Tiếp ➡

Thì ra Nghiêm Thù Lân không lừa tôi.
Nhưng khi tôi muốn ôm nó vào lòng thì nó lại cong đuôi chạy mất.
Tôi ỉu xìu nhìn nó nhảy xuống giường, vội vàng kéo tay áo Nghiêm Thù Lân "Trang chủ, mèo chạy rồi......"
"Hết mùi thì nó chạy thôi." Nghiêm Thù Lân nói.
Rốt cuộc là mùi gì chứ? Tôi cúi đầu ngửi tay hắn mấy lần, nhưng không ngửi thấy mùi cá, cũng chẳng có mùi cỏ.
"Trang chủ, có thể......" Ngửi xong tôi chìa tay đến trước mặt hắn, hít sâu một hơi rồi nói, "Có thể nắm tay ta thêm lát nữa được không?"
Hắn giương mắt nhìn tôi, không nắm tay tôi mà xích lại gần xoa nhẹ đầu tôi.
Ơ? Nghiêm Thù Lân xoa đầu tôi, vậy mèo có nhảy lên đầu tôi không?
Tôi gãi tóc bị hắn vò rối, nghĩ thầm Vậy muốn mèo tự rúc vào lòng mình thì phải để Nghiêm Thù Lân sờ những chỗ khác trên người à?
Nhưng tôi làm sao nói ra được chứ? Sẽ mạo phạm lắm.
"Muốn chỗ khác không?" Nghiêm Thù Lân hỏi tôi.
Tôi ngập ngừng một hồi, muốn nói "muốn" nhưng lý trí lại mách bảo tôi không thể nói.
Thế là tôi chỉ biết lúng túng ngồi quỳ tại chỗ, môi mím thành một đường thẳng, mở to mắt nhìn hắn.
Nghiêm Thù Lân không nói tiếp nữa mà đứng dậy ôm tôi.
Thú thật giờ tôi cảm thấy nóng lạ thường.
Mặt tôi áp vào vai hắn, nửa người trên kề sát ngực hắn, có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cao hơn tôi và cơ bắp rắn chắc của hắn.
Tai tôi ù đi, não trái nói tôi mau đẩy hắn ra, não phải thì nói đẩy hắn làm gì chán sống rồi à.
Trong truyện nói từ nhỏ Nghiêm Thù Lân lớn lên ở sơn trang, thuở thiếu thời rất ít tiếp xúc với người ngoài, mẫu thân bắt hắn tập trung vào công việc trong trang nên hắn chẳng hiểu gì về tình yêu, cũng không quan tâm hôn sự của mình.
Trong di thư mẫu thân muốn hắn cưới người đem khóa định tình đến, thế là hắn nghe theo, cưới ai cũng không quan trọng.
Sau đó hắn gặp thụ chính Khương Nhược Châu rồi rung động khi vẫn chưa biết đối phương là chủ nhân cái khóa, lúc này mới hiểu rõ "tình yêú.
Tôi phải bình tĩnh mới được, dù sao hắn cũng không thích tôi, ôm tôi chỉ để chia mùi cho tôi thôi.
"Y phục mặc dễ chịu không?" Đang nghĩ ngợi thì lại nghe Nghiêm Thù Lân hỏi tôi.
Một tay hắn đặt trên vai tôi, tay kia thì ôm lưng tôi. Khi hơi thở ấm áp của hắn phả vào cổ tôi, tôi lập tức giật mình, theo phản xạ bám vai hắn quỳ thẳng dậy, thế là tay hắn đặt trên lưng tôi trượt xuống mông.
"Dễ......" Tôi đỏ mặt vịn vai hắn, đối diện với ánh mắt hắn, lắp bắp nói, "Dễ chịụ"
============================================================
13.
Ngay cả thở mạnh tôi cũng không dám, vừa cụp mắt xuống là có thể thấy đỉnh đầu đen nhánh của Nghiêm Thù Lân, nếu tới gần thêm chút nữa thì chóp mũi hắn sẽ đụng vào xương quai xanh của tôi. Có lẽ vì hồi hộp nên tôi càng cảm nhận rõ sức nóng trên người hắn.
Áo ngủ tơ lụa tôi mặc vừa trơn vừa mỏng, bên trong không mặc gì khác, ngay cả đồ lót cũng chẳng có. Người hầu nói ban đêm đi ngủ mặc vậy mới thoải mái, ngày mai sẽ đem y phục khác cho tôi, tôi nghĩ nhập gia tùy tục nên cũng chẳng đòi hỏi gì.
Tay hắn vẫn đang phủ trên mông tôi, hình như chưa có ý định dời đi.


⬅ Trước Tiếp ➡