⬅ Trước Tiếp ➡

Hắn vạt áo rộng mở đối mặt với Hoàn Ý Như, cầm tay nàng duỗi đi vào "Vậy đổi thành ngươi ăn ta được không?"
Dưới ánh trăng, hắn xiêm y nửa kín nửa hở, da thịt so với ngọc còn oánh nhuận hơn vài phần, dọc theo xương quai xanh uốn lượn mà xuống, cảnh xuân bên trong đều phơi bày.
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve ngực hắn, tự mình lẩm bẩm "Thân thể này giống con rối ta làm."
"Con rối kia không phải dựa theo ta mà làm ra sao?"
Nàng say khướt mà cười "Cũng đúng..."
Hắn công phu thoát quần áo thập phần lợi hại, chỉ một lát đã đem nàng lột sạch, ôm nàng đến phía sau bình phong.
"Lần này ngươi ở mặt trên." Hắn ôm vòng eo Hoàn Ý Như, làm cho nàng ngồi vào bắp đùi của mình, bẻ ra hai chân trắng nõn, côn th t dữ tợn kẹp ở khe thịt của nàng.
Ngực dày rộng của hắn dán vào nàng, hai người dính lấy nhau không thể phân biệt. Mềm mại cùng cứng rắn cọ xát lẫn nhau, chọc đến hai chân nàng run rẩy không ngừng.
"Còn chưa tiến vào ngươi đã chịu không nổi." Hắn đỡ cánh mông tròn trịa của nàng, côn th t cọ xát vài cái, chìm vào tiểu huyệt.
Gió làm vén lên một góc màn trúc, phóng ánh trăng trộm tiến vào. Trong nhà tràn đầy xuân hương xa hoa lãng phí, xước yểu điệu ước ? , hai thân ảnh lay động giao triền.
Bên tai vang lên tiếng thân thể va chạm, từng đợt làm lay động lòng người. Nàng thoáng cúi đầu, vừa nhìn liền thấy cảnh sắc dâm mĩ nhất.
Nhũ thịt tuyết trắng đong đưa trên dưới, hai viên thù du trên mặt hồng hào ướt át. Âm hộ thiếu nữ kiều nộn, cánh hoa sưng đỏ bị kéo ra, gian nan mà phun ra nuốt vào côn th t thâm sắc.
Động tác của hắn đột nhiên nhanh lên, làm nàng tràn ra tiếng rên rỉ rách nát, lại bị hắn lấp kín môi lưỡi, hôn đến nàng đỏ bừng mặt.
Hai mảnh hoa đế đầy đặn run run, phun ra mật hoa trong suốt dính nhớp, làm ướt chiếu dưới thân.
"Nước thật nhiềụ.." Hắn chế nhạo mà cười khẽ, ngón tay tham nhập vào chỗ hai ngươi giao hợp, tựa như trìu mến lại tựa như đùa bỡn mà khảy lộng, hạ thân làm càng nhanh càng tàn nhẫn, mật hoa bị cọ xát thành bọt nước, chỗ tư mật lầy lội bất kham.
Sau khi mưa tạnh mây tan, hắn đem Hoàn Ý Như mệt đến nằm liệt một chỗ bế lên, ôn nhu mà đặt nàng lên giường.
Lần này không rửa sạch dấu vết trên người nàng, hắn lấy cánh tay gối đầu chăm chú nhìn khuôn mặt nàng ngủ yên, hạ người mút hôn một chút đôi môi sưng đỏ, như bạch hạc giương cánh phi thân, bạch quang chợt lóe, biến mất trong đêm tối.
Ngày hôm sau, khi Hoàn Ý Như tỉnh dậy thấy trên thân thể trần trụi tràn đầy vết đỏ loang lổ, đột nhiên ý thức được tất cả không phải là nằm mơ.
Cư nhiên thật sự thất thân, nhưng nàng ngay cả mặt đối phương cũng chưa gặp qua.
Hoàn Ý Như bóp chặt lòng bàn tay, ổn định lại tâm thần đang hỗn loạn, nghĩ xem muốn rời đi nơi này phải làm thế nào...
============================================================
Kỳ thật Hoàn Ý Như vẫn luôn chuẩn bị trốn đi, nhưng từ lần trước bị bắt trở về trong phủ thủ vệ càng thêm nghiêm ngặt, đi nhiều một bước đều có ám vệ đi sát phía saụ
Nàng giống như bị nhốt ở trong bốn bức tường phong kín, trừ phi có đôi cánh giống như chim tước, mới có cơ hội thoát ra khỏi nhà giam.
Nhưng mà nếu thật có một đôi cánh, có thể nàng sẽ bay ra ngoài...


⬅ Trước Tiếp ➡