Chương 16
Trong lúc nàng điêu khắc Thao Thiết có trộm chế tạo một mộc diêu, nàng đã quan sát hướng gió nhiều ngày, quyết định sẽ hành động vào đêm trăng tròn.
Đêm trước khi đi, nàng ở trong mộc phòng, gắn vào chân mộc diêu một cái giá, làm thế này có thể chống đỡ thân thể một người.
Sau khi làm không ít lần thí nghiệm, xác định mộc diêu sẽ không làm nàng rơi xuống, nàng cuối cùng có thể nghỉ một chút, dựa vào trên mộc diêu ngủ gật.
Ngủ đến đần độn, khuôn mặt tinh tế của nàng bị ôn nhu khẽ vuốt, mặt mày tinh xảo được tinh tế phác họa. Ngón tay kia lạnh tựa hàn băng, đông lạnh đến mức nàng mở ra mí mắt.
Chỉ thấy bóng người thon dài thẳng tắp cõng đuốc đèn, che đi ánh đèn mờ nhạt chung quanh nàng. Duy chỉ có cặp mắt kia sáng đến kinh người, ý vị không rõ mà nhìn chằm chằm cụ mộc diêu kia.
"Ngươi làm chính là cái gì?" Hăn cúi người xuống lật xem mộc diêu, không hề phập phồng hỏi.
Hoàn Ý Như nghĩ hiện tại đang ở trong mộng, liền nói ra "Đây là thứ giúp ta rời đi khỏi nơi này, liền chỉ chờ đêm mai khi tốc độ gió lớn nhất ta sẽ xuất phát."
"Là sao, nguyên lai ngươi muốn chạy như vậy..." Khi hắn chạm đến đầu mộc diêu, tròng mắt tối tăm xẹt qua một tia hồng quang, mộc diêu đột nhiên vỗ cánh.
"Thế nào đột nhiên động đậy chứ?" Hoàn Ý Như nâng lên mộc diêu, kiểm tra có xảy ra vấn đề hay không.
"Đại khái đụng phải cơ quan." Hắn một tay đem mộc diêu ném qua một bên, nặng nề đè ở trên người nàng, môi cũng gần sát nàng.
Hắn phát ra hơi thở so với mây đen còn trầm hơn, hóa thành sóng lớn cắn nuốt linh hồn nàng, bàn tay ấn ở ngực nàng "Ta nghĩ muốn đem tim ngươi đào ra."
Hoàn Ý Như phảng phất như bị lặc khẩn hô hấp ? , cả người cứng đờ không thể nhúc nhích, lực độ đè trên ngực nàng càng lúc càng lớn, sự âm lãnh kia cách tầng tầng quần áo nàng vẫn có thể cảm nhận được sâu trong nội tâm.
Thiếu chút nữa cho rằng hắn biến thành hành động thì hắn đột nhiên rời đi ngực của nàng, há mồm cắn cánh môi hương mềm của nàng, không lưu tình đoạt lấy. Miệng nàng bị cắn phá da, lăn ra từng giọt huyết châụ
Hắn giống như Tu La thị huyết, đầu lưỡi đỏ tươi câu lên, liếm liếm tơ máu ở khóe miệng nàng, sau lại thương tiếc mà khép lại mí mắt nàng nói "Tối nay tha cho ngươi một lần..."
...
Thỏ ngọc mọc lên ở phương đông, khay bạc treo trên trời cao, gió đêm như mãnh thú gào thét, thổi quét tầng mây loãng.
Hoàn Ý Như đứng trên xà nhà, cầm lên mộc diêu nặng nề, cân nhắc phương hướng gió.
Ánh mắt nàng băn khoăn quan sát bốn phía, sau khi xác định xung quanh không có ai, linh hoạt mà mở ra cơ quan của mộc diêu, đem nửa người thác trên giá gỗ. Chỗ chân giá có cơ quan, có thể làm nàng ổn định thân mình, lại có thể khống chế mộc diêu bay lên.
Nàng theo bản năng mà chạm vào môi dưới, chỗ đó hoàn hảo không có tổn thương gì, cũng không có dấu vết trầy da.
Đau đớn đêm qua còn rõ ràng ở trước mắt, không biết rời khỏi địa phương quỷ dị này có còn mơ thấy nam nhân kia không...
Hai chân Hoàn Ý Như vừa giẫm nhảy lên xà nhà, mộc diêu "Bang" một tiếng chuyển động cánh, ngược chiều gió chở nàng bay lên trời.