Chương 17
Mộc diêu bay qua phía trên ngọc lâu, quan sát dưới ánh trăng mê ly chỉ có một mảnh đen nhánh. Nàng thu hồi ánh mắt, không hề chần chờ đang muốn kéo xuống cơ quan giúp cho mộc diêu bay xa hơn, khóe mắt bỗng hiện lên một đạo ám ảnh u bạch.
Ánh trăng tràn đầy trên ngói đen của ngọc lâu, có người tựa như quỷ lại tựa như tiên đang ngẩng đầu chăm chú nhìn phương hướng của nàng.
Hiện giờ hắn chỉ là một cái thân ảnh xa xôi, vạt áo to rộng ở trong gió đêm thê lương bay phần phật giống như mây mỏng đang trôi, phiêu dật mà rời xa trần thế.
Ngọc Vô Hà, hắn thế nào lại phát hiện ra nàng?
Hoàn Ý Như nhanh chóng kéo xuống cơ quan, chợt thấy Ngọc Vô Hà đem ngón tay duỗi vào trong khăn che mặt, thổi một tiếng ngắn ngủi lại ra tiếng sáo réo rắt.
Tần suất mộc diêu giương cánh ngày càng thêm kịch liệt, bay đến càng thêm nhanh, nhưng nó lại hướng phía Ngọc Vô Hà bay đến. Mộc diêu dường như có ý thức của chính mình, vô luận nàng kéo cơ quan thế nào cũng không có tác dụng.
Nàng kinh hoảng thất thố mà chặt đứt cơ quan, nửa người trên mất đi chống đỡ từ trên giá gỗ trượt xuống dưới, may mắn tay còn nắm chặt tay vịn, tuy còn chưa rơi xuống dưới nhưng đã lung lay sắp đổ.
Đúng lúc này Ngọc Vô Hà phảng phất như một trận gió thổi quét, như mây trắng trôi về phía nàng, cánh tay dài vớt lên vòng eo của nàng, vững vàng mà rơi xuống trên xà nhà.
Gió đêm lạnh lẽo, trong sợ hãi hỗn loạn vô biên làm nàng cả người run rẩy.
Nàng sợ hãi cũng không phải do bị Ngọc Vô Hà bắt tại trận mà là mới vừa rồi khi rơi xuống, lụa trắng trước mặt hắn bị gió thổi lên, tựa như phù dung sớm nở tối tàn, lộ ra mặt bên phong hoa tuyệt đại.
Gương mặt kia cả đời nàng cũng không quên được, là người trong mộng mấy lần thân cận, cũng là nàng tự tay điêu khắc...
============================================================
Không có người điều khiển, mộc diêu xoay quanh bọn họ, ở giữa không trung vang lên tiếng va đập, vụn gỗ dập nát bay lung tung.
Ngọc Vô Hà một tay kéo xuống nón sa, cùng vụn gỗ cùng chìm vào trong màn đêm đen tối "Nếu ngươi đã thấy, thứ này cũng không cần thiết."
Hoàn Ý Như không ngừng lùi về phía sau, tràn đầy phòng bị "Ngươi rốt cuộc là ai?"
Ngọc Vô Hà chậm rãi hướng về phía nàng, ưu nhã như vậy lại từng bước ép sát "Đêm qua mới hôn qua ngươi, hôm nay liền không quen biết ta?"
Khi hắn chỉ còn cách chính mình một bước, trạng thái phòng bị của Hoàn Ý Như lên mức cao nhất, dồn dập mà rút chỉ bạc từ trong tay áo ra, yên lặng phóng qua.
Ngọc Vô Hà nhấc lên vạt áo, thế nhưng tay không tiếp được chỉ bạc.
Hoàn Ý Như nhấc chân hướng xương sườn hắn đá vào, lại rút ra chỉ bạc công kích cổ hắn.
"Khoa chân mua tay..." Ngọc Vô Hà khóe miệng ngậm ý cười hài hước, uyển chuyển nhẹ nhàng cong hạ thân, bắt lấy mắt cả chân nàng đá tới, cởi ra giày thêu thưởng thức bàn chân nhỏ của nàng.
Gan bàn chân Hoàn Ý Như tê rần, bắp đùi bủn rủn xuống, hoàn toàn không đứng vững.
Trong lúc nàng trố mắt không thể tin, Ngọc Vô Hà túm chặt chỉ bạc, đem Hoàn Ý Như kéo vào trong ngực, nâng lên cằm mượt mà của nàng, môi mỏng lại in lên cái miệng nhỏ khẽ nhếch.
"Ngô ngô..." Hoàn Ý Như bị lấp kín môi, vô lực nức nở.
Ngọc Vô Hà đem nàng đẩy ngã trên ngói đen, con ngươi trong trẻo liếc nàng.