⬅ Trước Tiếp ➡

Phương Mộng Bạch chỉ đáp lại bằng nụ cười khổ, có thê nhi đã là may mắn, huống chi là nam thê... còn tự tìm tới cửa, nghe ra giống cái gì cơ chứ.
Chàng thở dài, không kìm lòng được mà ôm nàng vào lòng “A Phong... mọi chuyện ngày hôm qua, coi như đã chết theo ngày hôm qua đi, hiện tại của ta là một con người mới, không muốn tìm lại quá khứ, chỉ muốn cùng nàng bên nhau trọn đời, chẳng tốt sao?”
A Phong cũng không biết nói gì cho phải, áp đầu vào ngực chàng,
Nếu nàng thật sự là nữ nhân cổ đại lấy chồng làm trời thì tốt rồi, vậy cái gì cũng không cần suy nghĩ nhiềụ
Đáng tiếc nàng không phải, nàng vẫn cảm thấy lựa chọn của Phương Mộng Bạch không ổn thỏa.
Bây giờ chàng tạm thời như vậy, nhưng nếu một ngày nào đó chợt nhớ lại ký ức thì sao?
Nếu thật sự có thê tử có tử tức, còn đối với thê tử tình thâm nghĩa trọng, lúc đó nàng sẽ xử sự thế nào đây?
Bom hẹn giờ, chẳng lẽ không phải là bom sao?
Thật ra nàng không yếu đuối như chàng tưởng, dù quá khứ của chàng có tồi tệ đến đâu, chỉ cần phu thê đồng lòng thì sức mạnh có thể chặt đứt cả vàng, họ vẫn có thể cùng nhau đối mặt.
Nàng không đồng ý lắm với hành vi đà điểu hiện giờ của chàng, nhưng thấy chàng buồn bực không vui, tâm sự nặng nề.
Hiện tại cũng không tiện nói nhiều, nàng đành ngậm miệng dựa vào chàng, an ủi và ủng hộ chàng về mặt tinh thần.
Dưới ánh trăng bên khóm hoa, đôi phu thê quấn quýt bên nhau, những lời thủ thỉ theo làn gió đêm thoảng qua, len lỏi qua khe cửa sổ hé mở lọt vào gian phòng phía đông.
Trên tờ giấy dầu dán cửa sổ in bóng một dáng người tuấn tú khôi ngô.
Trong phòng, một mình Hạ Phượng Thần đối diện với ngọn đèn leo lét, tai nghe lời ngon tiếng ngọt của đôi kia, khẽ mím môi, gắng kìm nén cảm giác bơ vơ trong lòng.
Y rút từ tay áo ra một chiếc ngọc bội khắc hình bạch phượng, lặng lẽ nhìn một lúc.
Ngọc bội hình bạch phượng nắm trong lòng bàn tay, cảm giác hơi gai góc.
Đây là lễ vật năm xưa Phương Mộng Bạch trao tặng, làm từ ngọc Thủy Hồn thượng hạng, vốn có công năng đông ấm hạ mát.
Khi ấy là năm hai người vừa ký khế ước định tình, Phương Mộng Bạch đặc biệt tìm kiếm để tặng y nhằm điều dưỡng thân thể.
Lúc ấy, chàng thanh niên mỉm cười dịu dàng “Ngọc Bạch Phượng, hợp với tên của A Phượng.”
Thanh âm của đạo lữ năm xưa dường như vẫn còn quanh quẩn bên tai.
Vậy mà chỉ hai năm ngắn ngủi, cảnh còn người mất.
Sư phụ, lòng người thật sự dễ đổi thay đến thế sao?
Hạ Phượng Thần không nhịn được suy nghĩ.
Y vốn tính lạnh lùng, không màng đến chuyện tình ái nam nữ.
Nếu không phải Phương Mộng Bạch xuất hiện, có lẽ y đã tu Vô Tình Đạo rồi.
Rõ ràng... là chàng đến trêu chọc y trước.
Hạ Phượng Thần nắm chặt ngọc bội, lòng từ từ dâng lên sự bất mãn.
Năm đó, y và Phương Mộng Bạch mới chỉ là tri kỷ, bằng hữu ngưỡng mộ lẫn nhaụ
Y bị trọng thương, lời nguyền ẩn sâu trong huyết mạch phát tác, mà mệnh cách Phương Mộng Bạch tương hợp với y, không nỡ thấy bạn mình chết yểu nên chủ động đề nghị hiến mệnh cứu người.
Phép xung hỉ thay mệnh này, đòi hỏi hai bên phải có mối liên hệ cực kỳ mật thiết, ngoài phụ mẫu huynh đệ, chỉ có thể là phu thê.
Theo lẽ thường, sau khi kết khế, vài năm sau mệnh cách sẽ dần thay đổi trở lại, đến lúc đó giải khế cũng chưa muộn.


⬅ Trước Tiếp ➡