⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng mấu chốt là, khế ước này còn có một tác dụng phụ khác.
Sẽ khiến tình cảm phu thê ngày càng thắm thiết, mặn nồng.
Hạ Phượng Thần và Phương Mộng Bạch trước đây tuy có cảm mến, tri ngộ lẫn nhau, nhưng chưa từng sinh tình ý luyến ái.
Thế nhưng năm tháng dài đằng đẵng, dưới ảnh hưởng của khế ước, Hạ Phượng Thần cũng chẳng phân biệt được rõ tình cảm giữa hai người.
Thành thân thì thành thân, sự tình đã đến nước này, Hạ Phượng Thần tâm tư đơn giản, cũng không nghĩ quá sâụ
Dù là sư phụ, sư môn, hay cả thiên hạ đều phản đối hôn sự của bọn họ, y cũng không để tâm.
Sư phụ từng hết lời khuyên can “A Phượng, con là nam nhi, vậy mà cam nguyện làm thê tử cho hắn.”
“Con có từng nghĩ, giữa hai người vốn chẳng phải đoạn tụ bẩm sinh, chỉ là do ảnh hưởng của khế ước phu thê đồng mệnh này. Hơn nữa chưa từng tế bái trời xanh, trình biểu thiên đình, nghênh thần chứng minh. Không có văn thư cưới hỏi, thì làm sao tính là thật?”
“Một ngày nào đó, nếu Phương Đan Thanh tỉnh ngộ, yêu thích nữ tử khác, hắn muốn phản bội không nhận, há chẳng phải dễ như trở bàn tay?”
Phương Mộng Bạch có danh hiệu là Đan Thanh Kiếm.
“Hoặc là con cũng gặp được nữ tử mình yêu, đến lúc đó hai người các con lại xử trí ra sao?”
Tu sĩ hợp tịch, cần hai bên tế bái lên trời xanh mới tính thành lễ. Nhưng vì chuyện thành thân này chỉ để xung hỉ, đối với hai tông môn mà nói không mấy vẻ vang nên cũng chỉ bắt chước phàm nhân, bày vài bàn tiệc sơ sài trong tông môn, uống vài chén rượu nhạt.
Hạ Phượng Thần khi đó tâm cũng cao, khí cũng ngạo, chỉ bình thản nói “Lưỡng tình tương duyệt, há còn phân biệt giới tính, chỉ cần huynh ấy không thay lòng, con tất không phụ.”
Khi đó, y vẫn tự phụ cho rằng bọn họ khác hẳn phàm nhân tục tử, tuyệt đối không dễ dàng bị sắc tướng xác thịt, tình ái du͙c vọng mê hoặc.
Nhưng không ngờ, phu tế thay lòng lại nhanh đến thế, cũng mãnh liệt đến thế.
Nghĩ đến chuyện xưa, mặt mày Hạ Phượng Thần hơi đờ đẫn.
Nhưng chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, y đã nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Việc Phương Mộng Bạch thay lòng, suy cho cùng cũng bởi chàng đã mất đi ký ức xưa giữa hai người.
Cũng xem như có lý do để tha thứ.
Trận chiến giữa ba tông phái sắp sửa bùng nổ, việc cấp bách lúc này là lập tức đưa Phương Mộng Bạch trở về, bảo vệ thật tốt.
Y vốn không phải người hay sầu bi vô cớ, chỉ liếc nhìn miếng ngọc bội một cái, rồi vội thu vào tay áo trước khi bi thương kịp dâng lên, đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài.
Bên này, phu thê hai người trò chuyện một lúc.
A Phong nép vào lòng Phương Mộng Bạch, ngẩng đầu thấy cằm chàng vẫn tái nhợt, chủ động nói “A Bạch, để bát đĩa đó ta rửa cho.”
Phương Mộng Bạch ôn tồn “Chỉ vài cái bát, không sao đâụ”
“Nhưng bệnh của chàng...”
Phương Mộng Bạch lắc đầu “Bệnh của ta nửa năm trước đã khỏi, chỉ là còn sót lại chút gốc bệnh khó lành, nhìn đáng sợ chứ không đáng ngại.”
Nàng còn muốn nói, Phương Mộng Bạch không cho, chỉ thúc nàng đi tắm “Ta đã đun nước cho nàng rồi, để trong phòng đấy. Nàng mau đi tắm đi, không nước nguội mất.”
Nghe đến đây, A Phong đành quay về phòng rửa mặt tắm rửa.
Nàng ngồi xổm xuống, dùng gáo gỗ múc từng gáo nước xối lên người.
Xuyên qua hai năm này, nàng vẫn chưa quen với cách tắm rửa tốn sức như thế, luôn cảm thấy không thoải mái bằng vòi sen.


⬅ Trước Tiếp ➡