Chương 14
Chàng thích cảm giác tự mình lo liệu mọi mặt đời sống của nàng, từ ăn mặc ở đi lại, đến từng chi tiết nhỏ nhặt.
A Phong cố gắng mở đôi mắt đang díp lại vì buồn ngủ “A Bạch, chàng đã về rồi sao?”
“Mệt thì cứ đi ngủ đi, cần gì phải đợi ta?” Nhìn thấy tiểu thê tử, trong lòng Phương Mộng Bạch chợt mềm lại, xoa đầu nàng, mọi bực dọc trong lòng lập tức tan biến hết.
Hai năm xuyên không đến đây, nhịp sinh học của nàng đã hoàn toàn điều chỉnh lại.
A Phong mơ màng nói “Vậy ta đi ngủ đây...”
Phương Mộng Bạch khẽ mỉm cười “Ngủ đi.”
Nói xong chàng cũng thuận thế trèo lên giường, ôm nàng vào lòng, thỏa mãn nhắm mắt thở dài.
A Phong ơi A Phong.
Chàng vẫn nhớ như in cảm giác hoang mang, sợ hãi khi lần đầu mở mắt, ngoài cái tên ra, quá khứ hoàn toàn trống rỗng, một mảng trắng xóa.
Giữa thiên địa mênh mông, cảm giác cô độc khổng lồ kia chiếm lấy thể xác và tinh thần của chàng, chàng như con sâu nhỏ trong bàn tay người khổng lồ, không thể nhúc nhích.
Là A Phong, A Phong xuất hiện, giải cứu chàng ra.
Từ đó về sau, chàng liền vững vàng cắm rễ trên mặt đất, cuộc sống có trọng tâm, nhân sinh có tấm biển chỉ đường.
Phương Mộng Bạch cũng không muốn tìm lại ký ức đã mất của mình.
Cuộc đời chàng chỉ có một mình A Phong là đủ rồi.
Ôm một lúc, đôi bàn tay dài của chàng thanh niên bắt đầu lén lút luồn vào trong áo, sờ soạng bụng nàng, véo nhẹ lớp thịt mềm ở eo.
Lòng bàn tay chàng có chút chai sần khiến A Phong giật mình, ngứa ngáy khó chịu, cơn buồn ngủ tan biến gần hết.
Tim nàng đập thình thịch, cổ họng cũng hơi ngứa ran “A Bạch?”
“Hửm?” Phương Mộng Bạch áp sát lại dán vào tai nàng nói chuyện, hơi thở phả vào vành tai.
Càng ngứa.
Còn nóng nữa.
Giữa mùa hè oi ả, một thân hình ấm nóng cứ áp sát vào.
A Phong nuốt nước bọt, ngượng ngùng vỗ nhẹ lên người chàng, ra hiệu bảo chàng tránh xa chút.
“Hôm nay... thôi đi?”
Phương Mộng Bạch giật mình.
Một lúc sau mới tỉnh táo lại, nhịn cười “Thôi? Thôi cái gì?”
Chàng giả vờ không hiểu để trêu nàng, ép nàng phải nói rõ ràng, giọng trầm ấm phả vào vành tai.
A Phong đỏ mặt đến tận cổ, ngứa ngáy tránh né “Có người lạ trong nhà mà ”
Tên xấu xa này
Cuối cùng Phương Mộng Bạch không nhịn được bật cười, thanh âm trong trẻo như suối tùng vỡ ngọc, khiến A Phong trợn mắt véo chàng một cái.
Người lạ, chàng thích cách nói như vậy.
Phương Mộng Bạch cười khẽ bóp phần thịt mềm ở eo nàng để trả đũa, cúi đầu thổi nhẹ vào tai nàng “Nương tử hiểu lầm rồi, ta cũng không nghĩ đến những chuyện kia...”
A Phong bị giọng điệu chậm rãi của chàng làm cho đỏ mặt, tức giận đập chàng liên tục.
Chàng tiếp tục véo bụng nhỏ mềm mại của nàng, hai ngày nay nàng ăn nhiều nên hơi mập lên.
Qua lại vài lần, nàng bị chàng quấy rối đến phát cáu, quay người lại định giận dữ thì lại thấy A Bạch đang mỉm cười nhìn, ánh mắt long lanh tràn đầy thỏa mãn.
A Phong bỗng dưng ngừng lại, nghĩ đến Hạ Phượng Thần, lại nhớ dáng vẻ thất thần của chàng tối nay, ngọn lửa giận dữ nhỏ nhoi trong lòng lập tức tan biến.
Nàng khịt mũi “hừ” hai tiếng, trách móc “Chàng phiền ghê.”
Phương Mộng Bạch tỏ vẻ vô tội.
Lại dán vào mặt nàng, trước khi nàng tức giận, cười khẽ dùng sức trộm thơm hai cái “A Phong, A Phong... ta thích nàng nhất, không trêu nàng nữa, ngủ đi.”
Đôi phu thê nghịch ngợm trên giường một hồi rồi mới nhắm mắt.