⬅ Trước Tiếp ➡

Hạ Phượng Thần im lặng ngẩn ra, sự ngây thơ vô tư của nàng làm y xấu hổ, không tự giác dời tầm mắt, nhưng vóc dáng nàng quá nhỏ, ánh mắt y vừa liếc qua đã thấy nàng chỉ mặc một chiếc yếm đỏ, bên ngoài khoác áo tay ngắn, vạt ngực hơi hở để lộ làn da trắng như tuyết lọt vào tầm mắt y.
Ánh mắt Hạ Phượng Thần chợt rung động, vội vàng quay đi, nào ngờ lại nhìn thấy hai cánh tay trần như ngó sen của nàng.
Lúc này Hạ Phượng Thần cứng người, đôi mắt phượng liên tục đảo qua đảo lại, chớp mắt liên hồi tỏ ra hơi lúng túng.
A Phong lại không nghĩ nhiều như vậy, nàng căn bản không ý thức được điểm ấy.
Nàng sợ nóng thích mát, sau khi tắm xong thường mặc như vậy.
Lần đầu nhìn thấy sa y không tay này, nàng cực kỳ kinh ngạc, cũng là sau khi xuyên không mới phát hiện hóa ra cổ nhân vào mùa hè mặc cũng không nhiều hơn người hiện đại là mấy.
Sau khi biết được cổ nhân vào mùa hè cũng mặc thế này, nàng thoải mái hơn nhiều, ngày ngày ăn mặc như thế ra vào.
Mỗi lần Phương Mộng Bạch nhìn thấy đều muốn nói lại thôi, do dự một hai, đành bất lực buông xuôi.
Hoàn cảnh sinh trưởng của nàng khác biệt, nếu không phải vậy, chàng cũng không đến nỗi luôn xem nàng như một đứa trẻ ngây thơ chưa hiểu chuyện đời, không nỡ trách mắng nàng, chỉ có thể âm thầm bên cạnh nhắc nhở.
“Hạ công tử, ngài còn việc gì nữa không?” A Phong đợi một lúc, không thấy Hạ Phượng Thần nói gì thêm, chủ động mở miệng hỏi “Nếu không có việc gì khác...”
Nàng mỉm cười ngại ngùng, chỉ tay về phía cây lau nhà đang dựa vào tường phía trước sân.
Hạ Phượng Thần theo tay nàng xoay cổ nhìn thoáng qua, tránh sang nửa bước “Mời.”
A Phong thở phào nhẹ nhõm, nói lời cảm ơn rồi bước lên hai bước, lướt qua vai y.
Dường như nàng hoàn toàn không có ý thức phòng bị nam nữ, khi đến gần, mái tóc ướt theo nhịp bước nhẹ nhàng bay lên, suýt chạm mặt mà qua.
Hạ Phượng Thần không thích ứng lắm nhắm mắt lại, không dấu vết lui lại nửa bước.
Mãi đến khi nàng đi, y mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vô tình hít phải một mùi thơm nữ nhi, là mùi phấn thơm xoa người mà nữ tử thường dùng trong mùa hè.
Hương hoa nhài, thơm đến tục diễm nồng đậm, lưu hương lâu, trong đêm hè, tựa như hồn ma xuân còn vương vấn quyến rũ.
Hạ Phượng Thần cứng đờ một hồi lâu, mới chậm rãi thả lỏng tứ chi.
Y đã quên mất mình ra ngoài để làm gì, vô cớ lảng vảng nửa khắc rồi mới quay người trở về phòng.
Hôm nay không tiện mở lời nữa, thôi thì đợi ngày mai sẽ nói rõ với nàng vậy.
A Phong lau nhà xong thì chẳng muốn động đậy nữa.
Mùa hè đến không có điều hòa không có quạt điện, nàng sợ nóng, lại đổ mồ hôi, tắm rửa không công.
Liền dứt khoát mang theo một quyển sách, ngồi ở trên giường lật xem cho đỡ buồn.
Xem một lúc thì cơn buồn ngủ ập đến, nàng dựa vào giường đợi rất lâu mới đợi được Phương Mộng Bạch trở về.
Chàng bước vào phòng, trước tiên quay người khóa chặt cửa rồi lúc này mới đi về phía nàng.
Chàng đã tắm rửa xong, mái tóc hơi ẩm xõa xuống, nhìn thấy nàng thì mỉm cười “Sao vẫn chưa ngủ?”
Vừa nói chàng vừa tự nhiên ngồi xổm xuống cởi giày cho nàng.
Mỗi đôi giày nàng mang, mỗi một hạt châu trên giày kết thành hoa đều do Phương Mộng Bạch tự tay làm.


⬅ Trước Tiếp ➡