Chương 16
Hôm qua nghe hai người bọn họ ân ái, lẽ ra y nên ghen ghét nàng mới phải.
Nhưng khi đối diện với đôi mắt trong veo của nàng, đôi mắt ấy hoàn toàn không chút u ám, ánh nắng chiếu vào chỉ thấy sự thân thiện chân thành.
Hạ Phượng Thần lại ma xui quỷ khiến bổ sung thêm một câu “Ta không thích ăn chua.”
“Thì ra là vậy.” A Phong lấy lại tinh thần, cười nói “Là ta sơ suất.”
Không ngờ Hạ Phượng Thần nghe xong, không nói không rằng trực tiếp buông đũa xuống.
Trong lòng A Phong nhảy dựng Rốt cuộc nàng đã nói sai chỗ nào?
Đang lúc bồn chồn, Hạ Phượng Thần chọn lọc từ ngữ, từ tốn mở lời “Hôm qua mới gặp A Phong nên không tiện nói thẳng. Hôm nay ta đã suy nghĩ, vẫn cần nói rõ với ngươi.”
... Nói rõ chuyện gì?
Sắc mặt Phương Mộng Bạch biến đổi, dường như đoán được điều y sắp nói bèn đẩy bàn đứng dậy “Không được ”
Tiếng nói thanh linh của Hạ Phượng Thần vang vọng bên tai A Phong như ngọc vỡ.
Từng chữ vào đáy lòng, khơi dậy sóng to gió lớn, khiến nàng choáng váng.
Hạ Phượng Thần bình thản nói “Hạ mỗ tự giới thiệu một lần nữa, tại hạ Hạ Phượng Thần, không phải bằng hữu tốt gì của Phương Mộng Bạch, mà là nam thê của hắn vào ba mươi năm trước, được cưới hỏi đàng hoàng, có sư hữu chứng kiến.”
A Phong đờ đẫn, trước mắt như hiện lên màn hình nhiễu sóng, ù ù, rè rè.
Rõ ràng mỗi một chữ Hạ Phượng Thần nói nàng đều nghe hiểu được, nhưng ghép lại với nhau, nàng lại không thể hiểu nổi.
Nam thê?
Nam thê là gì?
Giọng nói vừa giận vừa sợ của Phương Mộng Bạch văng vẳng bên tai, khi xa khi gần.
“Hạ công tử Phu thê chúng ta hảo tâm chiêu đãi ngươi, ngươi lại nói bậy bạ như vậy, muốn đẩy phu thê ta vào cảnh khó xử này sao? ”
Lập tức, lại nghe tiếng Phương Mộng Bạch gấp gáp gọi “A Phong A Phong ”
Thanh niên với ánh mắt nóng lòng, lo âu, phẫn nộ và kinh hãi đang ở ngay trước mặt “Nàng nhìn ta đi... nhìn ta đi... đừng nghe hắn nói nhảm ”
Hạ Phượng Thần lại thản nhiên đáp “Những lời tại hạ nói ra đều xuất phát từ chân tâm, không dám có bất kỳ lời dối trá hay ngông cuồng nào. Nếu có một câu giả dối, nguyện chịu ngũ lôi oanh đỉnh, không được chết tử tế.”
“Đây là vật định tình năm xưa giữa ta và Ngọc Chúc.” Hạ Phượng Thần bình thản nói, đặt một vật trước mặt nàng
“A Phong, tên chữ của hắn là Ngọc Chúc, đúng chứ? Ta nghĩ mình không nhớ sai. Mặt trước khắc tên chữ của ta là Thăng Loan, kèm dòng chữ nhỏ ‘Uyên minh hảo hợp’, mặt sau khắc hai chữ Ngọc Chúc, với dòng chữ nhỏ ‘Phượng bặc hà xương’.”
Chú thích Uyên minh hảo hợp Đôi uyên ương kết lời thề, sống bên nhau hòa hợp.
Phượng bặc hà xương Phượng báo điềm lành, phu thê dài lâu thịnh vượng.
A Phong kinh ngạc chớp chớp mắt, theo bản năng đưa tay lấy khối ngọc bội bạch phượng trước mặt.
Chưa kịp chạm tay, Phương Mộng Bạch đã giận dữ quét chiếc ngọc bội xuống đất “Câm miệng ”
Chàng chỉ tay về phía cửa, giọng run lên vì tức giận “Nói nhảm Không thể chấp nhận được Nhà chúng ta không chào đón ngươi, mau đi ngay...”
Nàng chưa từng thấy Phương Mộng Bạch giận dữ đến thế, đôi mắt chàng đỏ ngầu, làn da trắng mỏng manh gần như thấm máụ
“Hôm nay ta nhất định phải đưa hắn đi, A Phong, mong ngươi thông cảm.”
Hạ Phượng Thần vừa nói vừa đứng dậy.
Phương Mộng Bạch phẫn nộ nhào lên phía trước, muốn kéo y ra cửa, ánh mắt Hạ Phượng Thần khẽ động, tựa hồ thở dài.