⬅ Trước Tiếp ➡

Khóe miệng hơi mím lại, y vung tay bổ một đao đánh trúng ngay sau gáy Phương Mộng Bạch.
Tiếng phẫn nộ liên miên của Phương Mộng Bạch đột ngột dừng lại, gương mặt chàng thoáng hiện vẻ ngơ ngác, rồi thân hình mềm nhũn ngã xuống.
A Phong chứng kiến cảnh ấy, bỗng như bị sét đánh ngang đầu, khiến nàng tỉnh táo hẳn “A Bạch ”
“Hắn không sao, chỉ bất tỉnh thôi.” Hạ Phượng Thần thong thả đỡ lấy Phương Mộng Bạch.
A Phong nhìn Phương Mộng Bạch, rồi lại nhìn y, đầu óc rối bời, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi “Ta... ta không hiểụ Nam thê là gì, còn ba mươi năm nữa... các ngươi... có ba mươi năm ư? Rốt cuộc ngươi là ai?”
Hạ Phượng Thần nhìn nàng, kiên nhẫn giải thích “A Phong, ngươi có biết biển Thiên Hán không?”
A Phong hoảng hốt đáp “Đương... đương nhiên là biết.”
Từ ngày xuyên không đến đây, nàng đã biết rồi.
Nàng xuyên qua không phải là thế giới chính sử nào, mà là một dị giới đầy yêu ma quỷ quái, quần ma loạn vũ.
Thôn Hòe Liễu hiện tại nằm dưới quyền quản lý của huyện Tam Phong, thuộc triều đại Đại Lương.
Vương triều Đại Lương nằm ở Tê Vân Châu, diện tích rộng lớn.
Mà ở ngoài Tê Vân Châu, vẫn có vô số châu lục lớn nhỏ.
Trong đó có một biển trời tên là biển Thiên Hán, sóng vỗ tận ngân hà, tương truyền nơi cuối biển chính là chốn ở của tiên nhân.
Diện tích biển Thiên Hán gần bằng tổng của mấy Thái Bình Dương, mặt biển thường xuyên có giông bão, phàm nhân chỉ dựa vào thuyền bè mong manh khó lòng vượt qua.
Chính nhờ biển Thiên Hán này đã ngăn cách thế giới phàm tục với tiên giới.
“Chẳng lẽ...” A Phong mờ mịt hỏi “Ngươi cùng A Bạch đến từ bên ngoài biển Thiên Hán, là tiên nhân?”
Hạ Phượng Thần đáp “Đúng vậy.”
Nói xong, bầu không khí chìm vào im lặng.
Hạ Phượng Thần bế Phương Mộng Bạch lên, định bước ra cửa.
A Phong giật mình tỉnh táo, vội chạy đến trước cửa giang tay chặn đường “Khoan đã Ngươi muốn đưa chàng đi? Đưa đi đâu? ”
Hạ Phượng Thần bình thản nói “Đưa hắn về nơi hắn thuộc về.”
“Ta... ta không hiểu” A Phong cúi đầu, hung hăng cắn cắn môi, cố gắng làm cho mình tỉnh táo một chút “Ta vẫn chưa hiểu gì cả, ngươi chưa nói rõ, không thể cứ thế mang chàng đi được.”
Hạ Phượng Thần “Ta nghĩ mình đã nói rất rõ ràng.”
Y bước qua nàng, lại định đi tiếp.
A Phong hoảng hốt.
Nàng sao có thể ngồi yên nhìn Hạ Phượng Thần mang Phương Mộng Bạch đi như vậy.
Nhưng nếu y thực sự là tiên nhân, nàng cũng không đánh lại y.
Trong lúc nguy cấp, nàng không kìm được liền hét to “Ta có thể đi cùng được không ”
Hạ Phượng Thần lạnh lùng liếc nhìn nàng, không nói lời nào.
Nhưng dường như đã nói hết tất cả.
Ánh mắt ấy bình thản, chậm rãi, không chút khinh thường, tựa như đang hỏi ngược lại Ngươi nghĩ sao?
Chính sự thản nhiên ấy đã cho thấy khoảng cách một trời một vực giữa phàm nhân trần tục với tiên giới, cùng ước mơ viển vông trẻ con của nàng.
Khi đối diện ánh nhìn ấy.
Chân A Phong mềm nhũn, đầu óc ù đi, dường như chẳng thấy gì nữa, toàn thân như mất hết sức lực.
Đôi chân nàng không thể tự chủ, bước sang một bên nhường lối.
Nàng chỉ có thể đứng nhìn Hạ Phượng Thần ôm Phương Mộng Bạch bước ra khỏi cửa, chẳng chút do dự, chân hất nhẹ, giẫm lên làn khói mờ, chẳng mấy chốc đã biến mất nơi chân trời.
Phương Mộng Bạch bị Hạ Phượng Thần mang đi.
A Phong mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, đầu óc trống rỗng chẳng thể nào tỉnh táo lại được.


⬅ Trước Tiếp ➡