Chương 19
“Muốn chạy về Bạch Lộc Học Cung ư? Chúng ta đã sớm bố trí trọng binh canh gác ở Bến Liên Tinh, như bắt ba ba trong hũ, hắn còn có thể mọc cánh bay qua biển Thiên Hán sao?”
A Phong giật bắn người, tim đập thình thịch, theo phản xạ dập tắt ngọn nến rồi nép mình vào phòng trong.
Tiếng động lập tức khiến mấy người ngoài cổng giật mình.
“Ai đó?” Một người quát lớn, cầm đao bước vào.
Một lúc sau, A Phong gào thét bị người ta túm cổ áo, như con chó chết bị lôi ra từ gian nhà trong, ném thẳng xuống dưới chân đám người.
Nàng vùng vẫy kịch liệt, kẻ kia thấy vậy liền giáng một bạt tai vào mặt nàng. Hai tai nàng ù đi, má trái sưng vù, răng cắn vào đầu lưỡi, vị tanh của máu tràn đầy miệng.
Một nam nhân bên trái đảo mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới, rồi quay sang nói với nam nhân ở giữa, có vẻ là thủ lĩnh
“Nghe nói tiểu tử Phương Mộng Bạch kia đã lấy thê tử ở phàm giới.”
“Chẳng lẽ tiểu nương này là thê tử của hắn?”
Vừa dứt lời, có kẻ liền ngồi xổm xuống bóp lấy mặt nàng chất vấn “Ta hỏi ngươi, phu quân ngươi đâu rồi?”
A Phong chưa từng trải qua cảnh tượng thế này, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu “Ta... ta không biết...”
“Không biết?” Gã kia cười lạnh một tiếng, sắc mặt chợt sa sầm, bất ngờ đá mạnh vào ống chân nàng, rồi bóp cổ lôi nàng lên.
“Phương Mộng Bạch là phu quân ngươi, mà ngươi không biết?”
Một cú đá kia mạnh đến mức A Phong choáng váng, suýt ngất đi vì đau đớn, mồ hôi lạnh trong chớp mắt đã thấm ướt chiếc váy hoa sen trên người.
Ánh mắt nàng mãi mới lấy lại được tiêu cự.
Áp lực trên cổ mỗi lúc một siết chặt khiến nàng khó thở, choáng váng, cả khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng.
“Ta... thật... không... biết...”
“Chàng... chàng đã đi từ sáng sớm...”
Bản năng sinh tồn khiến A Phong gượng ép phun ra từng chữ đứt quãng.
Nghe vậy, gã nam nhân liếc nhìn đồng bọn, hơi nới lỏng tay “Đi rồi? Đi lúc nào? Đi hướng nào? Trước khi đi có nói gì không?”
A Phong “Ngươi... ngươi buông ta ra trước... ta sẽ nói... từ từ...”
Bịch Không khí quý giá ùa vào mũi miệng, mắt A Phong đỏ hoe ngã vật xuống nền đất cứng, toàn thân đau nhức.
Nàng không dám kêu đau, chỉ ôm lấy cổ họng bỏng rát, giọng khàn đặc “Ta... ta thật sự biết rất ít...”
“Hôm qua... có người tự xưng là bằng hữu của chàng đến tìm... sáng nay chàng đã bị đưa đi rồi...”
Nam nhân hỏi “Kẻ đó có nói tên là gì không? Trông thế nào?”
A Phong không dám bịa chuyện, Hạ Phượng Thần đẹp như vậy, cả thôn Hòe Liễu hẳn đều ấn tượng sâu sắc.
Nàng chỉ biết cúi đầu đáp “Y nói y tên Hạ Phượng Thần... rất đẹp... ôm một cây đàn.”
Đám nam nhân kia bỗng biến sắc mặt, có kẻ phì một tiếng khinh miệt “Quả nhiên là tiện nhân kia, không biết liêm sỉ làm nam thê cho người ta, thật sự coi mình là nữ nhân rồi...”
A Phong vốn biết không nhiều, mà những gì biết đều đã khai sạch.
Mấy nam nhân kia thấy nàng hoảng loạn đến ngu ngơ, cũng tin nàng thật sự không biết gì.
“Làm sao bây giờ?” Có người hỏi “Con nhãi này thì sao?”
Kẻ cầm đầu rút ra một con hạc giấy trong tay áo, phóng lên trời.
“Gọi người truy tìm từ bốn hướng đông tây nam bắc.”
“Bỏ rơi thê tử...” Tên cầm đầu lạnh lùng cười “Quả nhiên là việc chỉ có ma đầu đó mới làm được.”
“Chẳng lẽ chúng ta tha cho nàng?”