Chương 20
“Xin đừng giết ta ” A Phong nghe thế, hoảng sợ bật khóc nức nở, van xin không ngớt “Cầu xin các ngài đừng giết ta ”
Có kẻ thấy nàng ầm ĩ quá, bèn lại giáng cho một cú trời giáng, khiến nàng hoa mắt choáng váng, máu rỉ ra nơi khóe miệng.
A Phong vừa sợ vừa giận, một cục tức nghẹn nơi ngực, nàng không dám khóc nữa, chỉ nấc nghẹn, cắn răng thật chặt, cố ép mình im lặng.
“Con tiện nhân này ngủ với ma đầu lâu như vậy...” Gã kia tức giận, ánh mắt khinh miệt nhìn nàng “Phi ”
Kẻ cầm đầu lạnh lùng nói “Hắn hoảng loạn bỏ chạy, đến thê tử cũng không đoái hoài, ngươi bắt nàng có ích gì?”
“Vậy chi bằng giết nàng đi?”
Tên thủ lĩnh trầm mặc.
Toàn thân A Phong tê dại.
Nàng vì cầu sinh mà đã nhịn đến bây giờ.
Nghe tới câu ấy, hơi thở cũng như đông cứng lại, nước mắt không ngừng trào ra từ khóe mắt.
Tên thủ lĩnh trầm ngâm một lúc, nhíu mày nói “Thôi, giữ ả lại cũng chẳng ích gì, đừng gây thêm phiền phức. Lỡ sau này... Tiên minh lại bảo chúng ta sát lạm sát người vô tội.”
Bọn họ rời đi.
Căn phòng nhỏ tối tăm lại trở về vẻ quạnh quẽ tiêu điều, chỉ còn lại mình nàng.
A Phong thở hổn hển như co giật, ngã vật xuống đất run như cầy sấy, cuối cùng không nhịn được gào khóc thảm thiết.
Khi Triệu thẩm cùng dân làng Thôn Hòe Liễu rón rén đến xem tình hình, A Phong đang khóc đến nghẹt thở.
“A Phong, A Phong... có chuyện gì vậy?” Triệu thẩm đỡ nàng dậy, run giọng lo lắng hỏi “Những người vừa rời đi là ai, rốt cuộc là chuyện gì thế...”
A Phong khóc đến nỗi không nói nổi thành lời.
Chiếc váy hoa sen do Phương Mộng Bạch tự tay may cho nàng giờ đã bị máu và bùn đất làm bẩn, rách nát chẳng khác gì một mảnh giẻ rách.
Đôi giày vải thêu đầu cong gắn ngọc trai nàng mang cũng bị đá văng mất một chiếc.
Hai búi tóc ngày ngày được Phương Mộng Bạch chải chuốt bóng mượt, giờ cũng đã rối tung.
Triệu thẩm nhìn mà lòng quặn đau, cô nương trước mắt đâu còn dáng vẻ xinh đẹp, tươi tắn ngày nào khi được Phương tiên sinh cưng chiều?
Mọi người hối hả đỡ A Phong ngồi lại ghế, rót nước cho nàng uống.
Mãi một lúc sau, A Phong mới dần lấy lại hơi thở, không còn nấc nghẹn.
Phương Mộng Bạch bặt vô âm tín, còn A Phong thì không chịu nói gì, Triệu thẩm cùng mấy người hàng xóm lo lắng cho nàng, ngỏ ý muốn ở lại qua đêm.
A Phong khéo léo từ chối ý tốt của Triệu thẩm, đôi mắt đỏ hoe gượng cười, vừa pha trà vừa rót nước cảm tạ mọi người.
Mọi người nơi nào dám nhận, hiểu rằng nàng muốn ở một mình, bọn họ cũng không ép, lần lượt ra về.
Khi mọi người đi hết, A Phong không dám nghỉ ngơi.
Nàng không biết bọn họ có quay lại hay không, sợ liên lụy đến cả thôn Hòe Liễụ
Giờ đây thôn Hòe Liễu không thể ở được nữa.
Nàng lại nhớ đến những lời mà đám người kia từng nói khi đứng trong sân
“Bến Liên Tinh đã sớm bị chúng ta bố trí trọng binh phòng thủ, như bắt ba ba trong hũ.”
Nghĩ đến việc bọn họ định đi giết Phương Mộng Bạch, A Bạch đang gặp nguy hiểm, tay chân A Phong như rụng rời, để bảo toàn mạng sống, nàng đã buộc phải nói ra sự tồn tại của Hạ Phượng Thần.
Không biết có hại đến A Bạch hay không.
Không được, A Phong quyết tâm.
Nàng nhất định phải tìm được họ, nàng phải nói cho họ biết, không được đến Bến Liên Tinh...
Bến Liên Tinh có người đang truy sát họ...