⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng run rẩy bước vào gian nhà trong, vội vàng thu dọn hành lý rồi lại ra sân.
Nhìn mấy con hạc trắng ngơ ngác trong sân, A Phong bỗng trào nước mắt, như thể thấy lại cảnh tượng Phương Mộng Bạch ngày nào từng ngồi giữa đàn hạc, yên tĩnh đọc sách.
Đám hạc vây quanh chàng, đập cánh nhẹ nhàng, khe khẽ kêụ
Nay nàng sắp rời đi, lần này đi là không trở lại nữa, cũng chẳng biết có sống sót trở về hay không.
Nàng ôm lấy một con hạc to khỏe và đẹp nhất trong đàn tên Tiểu Bạch, nước mắt lưng tròng.
Nó nghiêng đầu, đôi mắt đen láy ngơ ngác nhìn nàng, như đang muốn hỏi điều gì đó.
A Phong nghẹn ngào thì thầm “Đi đi, bay đi, chủ nhân của các ngươi sẽ không trở về nữa đâu, ta trả tự do cho các ngươi.”
Dường như lũ hạc hiểu được lòng người, chúng luyến tiếc bay lượn hai vòng quanh nàng, rồi dưới sự thúc giục của nàng, cuối cùng cũng dang cánh, tiếng hạc vang dội, từng con một bay dần về phía chân trời.
A Phong lại gom hết gà vịt trong chuồng đem tặng hết cho thôn dân tốt bụng trong đêm.
Trở lại sân nhỏ, nàng vào bếp nhặt lấy một con dao chẻ củi, rồi mới khóa cổng lại.
Xách theo bọc hành lý, nàng bước đi trên con đường đất đầu thôn, không ngoảnh lại, kiên quyết rời bỏ mảnh đất chứa đầy kỷ niệm đẹp giữa nàng và Phương Mộng Bạch.
A Phong đi trong đêm tối rất lâu rất lâụ
Nói không sợ thì là nói dối.
Gió núi rít qua rừng cây xa xa, xào xạc vọng đến, trong gió như mang theo tiếng sói tru ghê rợn.
Không ít lần, A Phong tưởng như mình thấy đôi mắt xanh lục của bầy sói giữa đêm đen.
Nàng không dám dừng lại, chỉ biết nuốt nước bọt, siết chặt dao chặt củi, run rẩy bước tiếp.
Nàng cũng chẳng biết Hạ Phượng Thần và Phương Mộng Bạch giờ đang ở nơi nào.
Chỉ nhớ lần cuối cùng nhìn thấy, Hạ Phượng Thần biến mất về phía chân trời phương Đông.
Phía đông là hướng đi đến Bến Liên Tinh.
Biển Thiên Hán quanh năm bão tố, muốn vượt biển từ Tê Vân Châu, chỉ có thể đi qua Bến Liên Tinh.
Đi về phía đông... chắc không sai.
A Phong đi từ đêm đến sáng, cuối cùng cũng tới cổng thành huyện Tam Phong.
Nàng định vào thành thuê một con lừa, nào ngờ chưa kịp bước qua cổng thành, bỗng nghe trên cao vang lên tiếng hạc kêu thật dài, vô cùng quen thuộc.
A Phong ngẩn người, ngẩng đầu kinh ngạc, nhìn thấy một con hạc trắng đang bay lượn không rời phía trên.
“Tiểu Bạch ” Nàng không nhịn được gọi to một tiếng
Hạc trắng nghe thấy tiếng gọi của nàng, lượn quanh hai vòng rồi thu cánh, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt nàng.
A Phong không ngờ lại gặp nó ở cổng thành, nàng vui mừng chạy tới, xúc động ôm lấy cổ nó “Ngươi... sao ngươi lại ở đây? Ngươi không đi sao? Chẳng lẽ cứ theo ta mãi thế này?”
Đôi mắt đen bóng của Tiểu Bạch nhìn nàng không chớp, không kêu cũng chẳng hót, bỗng nhiên cúi đầu, rạp thân xuống trước mặt nàng.
Tư thế này cực kỳ quái lạ.
Có hơi, có hơi giống như trâu hay ngựa cúi mình chờ chủ nhân trèo lên lưng.
A Phong lại ngẩn người, lúc này mới phát hiện Tiểu Bạch trước mắt dường như đã trở nên đặc biệt to lớn.
To đến mức có thể dễ dàng chở theo một nữ nhân trưởng thành như nàng.
“Ngươi... ngươi muốn ta lên sao?” Nàng nghi hoặc hỏi.
Hạc trắng vui vẻ kêu lên một tiếng.
A Phong nắm chặt lông chim do dự.
Dù Tiểu Bạch đã to hơn, nhưng xương cốt loài chim vốn nhẹ, liệu có thể chịu được sức nặng của nàng không?


⬅ Trước Tiếp ➡