⬅ Trước Tiếp ➡

Y là tiên nhân, Phương Mộng Bạch thể chất yếu ớt, dù lòng lo lắng cho thê tử, nóng ruột như lửa đốt, cũng không sao thoát nổi sự kìm giữ của Hạ Phượng Thần.
Hạ Phượng Thần giữ chặt cổ tay Phương Mộng Bạch, khiến chàng không thể tiến thêm, đồng thời hơi nghiêng người, ánh mắt rơi lên người A Phong.
Bình thản hỏi “A Phong, ngươi vẫn chưa trả lời ta, vì sao ngươi lại ở đây.”
Phương Mộng Bạch tức giận “Ngươi chẳng lẽ không nhìn thấy vết thương trên người nàng sao?”
Hạ Phượng Thần nghe vậy, không nói không rằng, ánh mắt dừng lại trên gò má sưng đỏ của A Phong.
Như thể muốn nói, y đã nhìn thấy rồi.
Nhưng thần sắc của y vẫn giữ vẻ lạnh nhạt không lay chuyển.
Đôi mắt phượng của chàng thiếu niên sáng rõ, tựa hai ngôi sao lạnh lẽo.
A Phong lấy lại bình tĩnh, ngập ngừng kể lại những chuyện xảy ra hôm qua.
Hạ Phượng Thần lại tỉ mỉ hỏi về chiều cao, dung mạo, cách ăn mặc của mấy người đó.
Sau đó quả quyết nói “Là người của Phất Y Lâụ”
A Phong do dự “Bọn họ làm nghề gì... rất lợi hại sao?”
Hạ Phượng Thần “Chuyên làm sát thủ, không đáng nhắc tới.”
A Phong nhất thời đờ đẫn tại chỗ, nhịp tim vô thức đập loạn.
Thần sắc Hạ Phượng Thần bình thản, tựa như đám người truy sát kia đối với y mà nói quả thực không tạo thành bất kỳ phiền toái nào.
... Nếu đã như thế, vậy tin tức nàng vất vả mang đến rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Quả nhiên, giọng nói thanh lãnh của Hạ Phượng Thần vang lên, mang theo ý vị không cho phép cãi lại.
“A Phong, đa tạ ngươi đã mang tin tức đến cho chúng ta. Xin lỗi, là ta sơ suất, khiến ngươi chịu khổ.”
“Hôm nay ngươi cứ nghỉ ngơi tại đây, ngày mai ta sẽ đưa ngươi đến nơi an toàn.”
Sắc mặt A Phong dần tái đi.
... Không phải như vậy, nàng đã đi suốt cả đêm, vất vả ngàn dặm đưa tin đến đây, không thể bị đuổi đi nhẹ nhàng thế này.
“Hạ công tử ” A Phong nắm chặt tay, cuối cùng không nhịn được mà lấy hết can đảm mở lời “Ta...”
Hạ Phượng Thần cúi đầu nhìn nàng.
Nàng gắng gượng đè nén nỗi sợ hãi khó hiểu, nhìn thẳng vào đôi mắt phượng sáng lạ thường của y “Ta không thể ở lại sao?”
Hạ Phượng Thần không trả lời nàng ngay, y trầm mặc một lát như đang cân nhắc từ ngữ.
“A Phong, thứ ta mạo muội nói thẳng, ta không cho rằng ngươi đưa tin vì ta.”
“Ngươi làm vậy là vì Ngọc Chúc.”
“Nhưng ngươi đã quên thân phận của ta.” Hạ Phượng Thần nhàn nhạt nói “Lẽ nào vì khác biệt nam nữ mà ngươi bỏ qua việc ta là nam thê chính thất của Ngọc Chúc?”
Giọng điệu y rất ôn hòa, nhưng lời lẽ lại sắc bén như dao, đâm thẳng vào tim phổi A Phong.
“A Phong.” Y gọi tên nàng, giọng nói của y trong lạnh lẽo mang theo từ tính tự nhiên, khi hạ thấp âm lượng lại dịu dàng đến mức có chút kiều diễm “Sao ta có thể để ngươi tiếp tục xen vào giữa ta và Ngọc Chúc?”
Ầm.
Đầu óc A Phong như nổ tung, máu trong người cuồn cuộn dồn lên đỉnh đầụ
Mặt nàng đỏ bừng, xấu hổ đến mức gần như muốn bật khóc.
Những lời lẽ không chút nể nang của Hạ Phượng Thần, quả thực khiến nàng nhớ lại điều mà bản thân đã cố tình quên lãng.
Nàng, nàng chính là kẻ thứ ba xen vào giữa y và A Bạch.
Suốt chặng đường vất vả đến đây, nàng quả thực mang theo tâm tư riêng, cho mình một lý do thuận lý thành chương lưu lại.


⬅ Trước Tiếp ➡