Chương 24
“A Phong ” Phương Mộng Bạch thấy vậy, rốt cục không thể nhịn được nữa, gạt tay Hạ Phượng Thần ra.
Hạ Phượng Thần hơi ngẩn người.
Phương Mộng Bạch dùng sức đẩy mạnh, y hơi mất tập trung nên bị đẩy lảo đảo hai bước.
Lúc này, Phương Mộng Bạch đã nhanh chóng bước đến trước mặt A Phong, đỡ lấy thân hình chao đảo sắp ngã của nàng.
Lo lắng hỏi “A Phong Nàng có sao không?”
Ngón tay cái của chàng lướt nhẹ trên gò má vẫn còn sưng đỏ của nàng, lại nhìn thấy vết nứt nhỏ ở khóe môi, lòng Phương Mộng Bạch đau nhói đến nghẹt thở.
Xưa nay tính tình chàng vốn ôn hòa, huống chi Hạ Phượng Thần lại là tiên nhân mà cả chàng và A Phong đều không thể đắc tội.
Chỉ đành nhắm mắt nén cơn giận một lúc, thành khẩn nói “Hạ công tử, ta thực sự không phải là Phương Mộng Bạch mà ngươi tìm kiếm, chắc chắn có sự hiểu lầm ở đây.”
“A Phong là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng từ hai năm trước, sao có thể sai lầm được?”
Hạ Phượng Thần ngẩn ngơ trong chốc lát, hoàn hồn nhìn thấy hai người, lại trầm mặc một hồi, có lẽ lời chất vấn của Phương Mộng Bạch cũng khiến y khó chịụ
Ánh mắt y lại liếc nhìn A Phong.
Nữ tử ngơ ngác như một con chó nhỏ thất hồn lạc phách, khuôn mặt bầm dập đầy máu và bụi bẩn, bị nước mắt làm loang lổ.
Trong lòng không khỏi xúc động, dừng một chút, cuối cùng Hạ Phượng Thần cũng mềm lòng
“Chữa thương trước đã.”
Hạ Phượng Thần lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ trắng nhỏ, đưa tới trước mặt nàng.
A Phong hoàn hồn, do dự hồi lâu, đang định đưa tay ra nhận lấy.
Phương Mộng Bạch đã mím chặt môi, nhanh tay đón lấy trước nàng một bước.
Mở nắp bình, giúp nàng bôi thuốc.
“Hít...” Thuốc mỡ mát mẻ chạm vào mặt, cay đến mức A Phong không nhịn được hít một hơi lạnh.
Phương Mộng Bạch vừa xoa xoa vết thương cho nàng vừa khẽ hỏi “Có đau không?”
A Phong gắng gượng lắc đầu, nàng có thể cảm giác được Hạ Phượng Thần vẫn đang nhìn mình “Không đaụ”
Nàng vô thức nép sâu hơn vào lòng Phương Mộng Bạch, cúi đầu xuống.
Trong khoảnh khắc, vừa xấu hổ, lại vừa không cam lòng.
... Nàng, nàng không phải người tốt.
Rõ ràng biết mà vẫn cố ý trở thành kẻ thứ ba.
Lại còn giằng co trước mặt chính thất...
Nhưng nếu bảo nàng từ bỏ, làm sao nàng cam lòng?
Nàng và A Bạch quen biết đàng hoàng, là tình cảm thật lòng. Tự hỏi nàng có làm gì sai?
Chủ quan mà nói, nàng chưa từng cố ý chen vào giữa phu thê người khác, nàng cũng là nạn nhân...
Ít nhất, cũng nên cho nàng một lời giải thích rõ ràng, chứ không phải cứ mơ hồ như vậy, gạt nàng ra ngoài cuộc, như thể trực tiếp tuyên án tử hình.
Hạ Phượng Thần luôn giữ thái độ kiên nhẫn và kìm chế tột độ, đứng nhìn Phương Mộng Bạch ôm lấy nàng, dịu giọng hỏi han, cẩn thận bôi thuốc.
Mãi đến khi thuốc bôi gần xong, y mới bước tới ngắt lời bọn họ.
“Thời gian không còn sớm, có chuyện gì ngày mai hãy nói, giờ nghỉ ngơi đã.”
Hạ Phượng Thần vừa nói vừa vung tay áo, một luồng ánh sáng lóe lên.
Bỗng nhiên từ hư không hiện ra hai ngôi nhà nhỏ tinh xảo.
Thủ đoạn thần tiên này khiến A Phong và Phương Mộng Bạch đều biến sắc.
Phương Mộng Bạch do dự “Đây là...?”
Hạ Phượng Thần đáp “Động Thiên Giới Tử. Dành cho tu sĩ nghỉ ngơi khi ở ngoài trời, trong túi giới tử của ta chỉ có hai cái này.”
A Phong và Phương Mộng Bạch nghe xong đều giật mình, trong lòng trào dâng dự cảm bất an.