Chương 26
Những ngày qua chàng dường như chịu nhiều khổ cực, lại gầy đi, dưới mắt thậm chí hiện lên quầng thâm xanh nhạt, lại như hoa mai trải qua sương tuyết, trong vẻ tiều tụy lộ ra khí phách kiên cường.
“A Phong...” Phương Mộng Bạch khẽ gọi, trong mắt đầy bi thương “Nàng có tin ta không... Ta thề sẽ bảo vệ nàng, chân trời góc biển, chúng ta tìm một nơi không ai tìm thấy... ẩn náụ..”
“A Bạch, chàng không cần nói nữa.” Nhìn gương mặt người mình yêu, trong lòng A Phong bỗng trào dâng dũng khí vô hạn.
Phương Mộng Bạch sững sờ, ngước mắt lên.
A Phong đối diện ánh mắt chàng, thấy rõ tia sáng mãnh liệt bùng lên trong mắt chàng “Ta đi cùng chàng ”
“Tốt lắm ” Cuối cùng Phương Mộng Bạch không nhịn được mỉm cười, trong mắt bừng lên khí phách tuổi trẻ “A Phong, phía trước mặc kệ có bao nhiêu gian nan, chỉ cần phu thê chúng ta cùng nhau, chẳng có gì đáng sợ ”
A Phong dùng sức gật đầu “Phu thê đồng tâm, chết cũng phải chết cùng nhau ”
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, A Phong thấy rõ tình ý trong mắt Phương Mộng Bạch.
“A Phong.” Phương Mộng thì thào, cảm xúc phập phồng, khó kìm nén mà xoa lên má nàng.
A Phong dũng cảm đáp lại bằng một nụ hôn.
Cánh môi mềm mại chạm vào nhau, giống như củi khô gặp phải lửa mạnh, oanh oanh liệt liệt đốt lên, trong phút chốc không thể rời xa.
Từ đáy mắt Phương Mộng Bạch, nàng thấy cả hai đều ướt lệ.
Phương Mộng Bạch ngậm ngùi hôn nàng hai lần, nắm lấy tay nàng cười nói “A Phong, nhân lúc hắn chưa tỉnh, chúng ta mau đi thôi.”
A Phong vừa định đáp lời.
Đột nhiên, một đạo thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng xé tan không gian giữa đôi phu thê.
“Đi? Các ngươi định đi đâu?” Hơi thở A Phong chợt như đóng băng.
Dưới ánh trăng, bóng dáng thanh bạch của Hạ Phượng Thần từ trong phòng thong thả bước ra.
Y không nhìn Phương Mộng Bạch, dừng lại trước mặt nàng, đảo mắt nhìn qua vài lần rồi bình thản nói
“Ta vốn định giữ ngươi lại một đêm, ngày mai sẽ cho ngươi đi, xem ra, ngay cả tối nay cũng không thể giữ ngươi lại.”
Trái tim A Phong rốt cục nặng nề rơi xuống đáy cốc.
Không nghĩ tới, nàng cùng A Bạch còn chưa hành động thì y đã đuổi theo, lẽ nào y giả vờ nhập định?
Không đợi nàng mở miệng, Phương Mộng Bạch liền không chút do dự, cất bước lên chắn trước mặt nàng.
Chàng nhíu mày “Hạ Phượng Thần Rốt cuộc ngươi có ý gì?”
Hạ Phượng Thần ngước mắt lên, thiếu niên trầm mặc giây lát, đôi mày thanh tú như bút vẽ thoáng chút cứng cỏi “Phu quân của ta muốn cùng người khác bỏ trốn, chẳng lẽ ta không thể hỏi đến sao?”
Phương Mộng Bạch thoáng ngẩn ngơ.
Dưới ánh trăng, Hạ Phượng Thần chăm chú nhìn thẳng vào chàng, ánh trăng chiếu vào màu da trắng nõn của y, yếu ớt đến có chút đáng thương.
Lòng Phương Mộng Bạch chợt thắt lại, không hiểu sao chàng lại có vài phần thương xót như thương huynh đệ.
“Hạ công tử...” Chàng quay mặt đi, giọng đắng nghét “Sao ngươi không chịu buông tha cho phu thê chúng ta...”
Hạ Phượng Thần vẫn kiên quyết “Hai ngươi đừng hòng đi đâu cả.”
“A Phong.” Y quay sang, cuối cùng cũng nhìn lại nàng “Ngươi đi đi, ta không thể để ngươi ở đây làm rối loạn tâm trí của hắn được nữa.”
“Ta...” Chứng kiến cuộc tranh cãi vừa rồi, lòng A Phong đã loạn cả lên.
Khi thì cảm thấy y thật độc ác, khi lại thấy có lỗi với y.