⬅ Trước Tiếp ➡

A Phong không nhịn được siết chặt tay áo Phương Mộng Bạch.
Hạ Phượng Thần nhìn sắc mặt Phương Mộng Bạch dần thay đổi, vẫn tiếp tục nói “Đêm nay, huynh cùng ta một phòng.”
Phương Mộng Bạch lập tức cau mày, theo bản năng từ chối “Không thể...”
Hạ Phượng Thần bình thản hỏi lại “Huynh không ở cùng ta, lẽ nào để A Phong ở cùng ta thì không sao à?”
Tác giả có viết lưu ý Hai nam chính chỉ kết khế ước, chưa đăng ký, chưa qua văn thư, chưa nghênh thần lập minh, không tính là thật sự thành hôn.
Gương mặt y bình thản, nhưng lời nói lại hoang đường khiến Phương Mộng Bạch giật mình, vội đáp “Tuyệt đối không được ”
Chàng nhíu mày “Hạ công tử, A Phong, hai người mỗi người một phòng, ta ngủ bên ngoài là được...”
“A Bạch ” A Phong vội lắc đầu, nắm chặt tay chàng “Thân thể chàng vốn không khỏe, ta... ta khỏe mạnh hơn, chi bằng để ta ngủ ngoài này.”
Nói xong, nàng lại cảm thấy bất an, không tự chủ liếc nhìn sắc mặt Hạ Phượng Thần.
Hạ Phượng Thần lạnh lùng nhìn hai người bọn họ phu thê đồng lòng, cứ như thể y đánh uyên ương, là ác nhân.
Y không phân trần, trực tiếp tiến lên, nhanh chóng túm cổ áo Phương Mộng Bạch kéo vào một trong hai gian phòng nhỏ.
“Ngươi... ngươi làm gì vậy? ” Phương Mộng Bạch đỏ mặt, giãy giụa dữ dội.
Hạ Phượng Thần lạnh lùng nói “Vào phòng, không vào phòng, lẽ nào để các người quấn quýt đến sáng sao? Đêm nay nếu muốn nàng ở lại, huynh phải cùng ta chung phòng.”
Những cố gắng vùng vẫy yếu ớt như trẻ con của chàng, y đương nhiên không để vào mắt, dưới sự giằng co một phía đầy nhục nhã của Phương Mộng Bạch, hai người nhanh chóng biến mất sau cửa.
Chỉ còn lại A Phong đờ đẫn thu hồi tầm mắt.
Rơi vào đường cùng, nàng cũng chỉ đành mím môi, bước vào phòng bên cạnh.
Nhưng làm sao có thể ngủ được?
A Bạch và Hạ Phượng Thần đang ở ngay bên cạnh, trong phòng chỉ có một chiếc giường, liệu bọn họ sẽ chung giường sao?
Nghĩ đến đây, lòng A Phong bỗng thấy ngột ngạt chua xót.
Những vết thương trên người lại đau âm ỉ, nàng trằn trọc đến nửa đêm vẫn chẳng ngủ được, đành mở cửa bước ra, muốn hít thở không khí giải tỏa tâm tư.
Nào ngờ, khi nàng đang ngắm sao một mình, bỗng nhiên sau lưng vang lên giọng nói của Phương Mộng Bạch.
“A Phong ” Sắc mặt Phương Mộng Bạch có hơi tái nhợt, giọng nói đè xuống rất nhẹ, bước nhanh về phía trước.
“A Bạch, chàng sao vậy?” A Phong bất an liếc nhìn căn phòng của Hạ Phượng Thần mấy lần.
“Ta thấy hắn nhập định rồi nên tới tìm nàng.” Phương Mộng Bạch do dự nói, đôi mắt đen huyền của chàng sáng rực, giữa đêm sao cũng tỏa ra vẻ đẹp mê hồn.
A Phong sững sờ trước ánh sáng trong mắt chàng.
Quả nhiên, giây tiếp theo, Phương Mộng Bạch liền cầm tay nàng, tựa như đã hạ quyết tâm, hít một hơi thật sâu “A Phong, nhân lúc hắn nhập định, chúng ta chạy đi ”
Lòng A Phong bỗng rung động “Chạy? Chúng ta? Ngay bây giờ sao?”
Phương Mộng Bạch không hề do dự “Ừ, ngay bây giờ.”
Trái tim A Phong đập nhanh hơn hẳn, nàng quay đầu nhìn khu rừng rậm tối om “... Nhưng chúng ta có thể chạy đi đâu được?”
Phương Mộng Bạch nghe vậy cũng đắng lòng cười khổ, chàng làm sao không rõ đây là hành động vô cùng liều lĩnh?
“Cứ đi một bước tính một bước... Trước rời khỏi người này rồi nói sau, lẽ nào phu thê chúng ta phải chia lìa?”
A Phong đờ đẫn nhìn Phương Mộng Bạch,


⬅ Trước Tiếp ➡