⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng lôi thư hòa ly trong tay áo ra, kích thích bản thân tức giận.
A Phong ơi A Phong, A Bạch vì bảo vệ ngươi mà đang hôn mê đấy...
Tuy rằng cũng cảm thấy có lỗi với Hạ Phượng Thần, nhưng trước mặc kệ khúc mắc của ba người, nàng cần phải có năng lực đứng bên cạnh bọn họ trước đã, rồi tính saụ
Nàng đang xuất thần, bỗng nhiên cảm thấy ngón tay cầm tờ thư hòa ly hơi ngứa ngứa.
Chuyện gì thế?
A Phong sững lại, theo phản xạ lật đi lật lại tờ thư hòa ly xem mấy lần.
Vẫn là giấy trắng mực đen.
Tờ thư hòa ly này dường như do Hạ Phượng Thần tự tay viết, nét chữ mạnh mẽ xuyên thấu giấy, nhưng không kém phần thanh tú phóng khoáng.
Ngón tay nàng đặt lên thư hòa ly, cảm giác mát lạnh ngứa ngứa ấy càng lúc càng rõ, buông ra là biến mất.
Giống như... nhúng tay vào nước vậy.
A Phong thử đi thử lại nhiều lần, lại đưa tờ thư hòa ly ra nhìn dưới ánh trăng vài lần.
Khi nhìn thấy dòng chữ “ly hôn với Phương Mộng Bạch” dưới ánh trăng mờ ảo có làn sóng nước lấp lánh.
Tim nàng không khỏi đập nhanh hơn.
Chẳng lẽ đây chính là thứ gọi là linh khí?
Ý nghĩ vừa lóe lên, nàng không dám cử động lung tung, chỉ đặt ngón tay lên tờ giấy hòa ly, toàn tâm toàn ý muốn hấp thụ luồng linh khí này vào cơ thể.
Thế nhưng dòng sáng ấy chỉ lướt trên da thịt, lượn quanh đầu ngón tay nàng.
A Phong đành phải đưa giấy lại gần nhìn kỹ hơn, nào ngờ đưa quá gần, hơi thở phập phồng khiến cánh mũi nàng khẽ động, vô tình hít luồng linh khí này vào tận phế phủ.
Trước mắt nàng hoa lên, mũi ngửi thấy mùi hương bạch đàn cực kỳ thanh đạm, nhưng hương khí lại lạnh lùng bá đạo, nhanh chóng xâm nhập khắp tứ chi bách hài
“Ưm ”
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng luồng linh tức ấy như có thực thể, xông bừa khắp cơ thể, khiến toàn thân đau nhức, mắt hoa đầu váng.
Giống như đau trong kinh mạch, nhưng lại không chắc đó có phải là kinh mạch hay không.
Bắt chước theo tiểu thuyết mạng từng đọc, A Phong luống cuống tay chân cố gắng đè sợi linh tức này xuống đan điền.
Không biết đã qua bao lâu, luồng linh tức ấy đi khắp mấy vòng trong cơ thể, cuối cùng lắng xuống bụng nàng, không nhúc nhích nữa.
A Phong cũng chẳng dám động đậy, cứ giằng co với nó một lúc lâu, đến khi xác nhận nó đã an phận mới dám thử cử động chân tay.
... Chẳng lẽ đây chính là dẫn khí nhập thể mà người ta thường nói?
Luồng linh tức trong bụng tồn tại rất rõ ràng, sau khi đi một vòng khắp người, quả thực khiến toàn thân nàng cảm thấy ấm áp, nhẹ nhàng.
Cảm giác giống như vừa ăn một viên kẹo bạc hà cực mạnh, đầu óc cũng trở nên tỉnh táo hẳn.
A Phong thích ứng một lúc, mới cúi xuống nhặt tờ thư hòa ly vừa ném xuống đất.
Trước không dám xem kỹ, giờ tâm tình đã khác, nàng liếc mắt quét nhanh một lượt.
Kinh ngạc phát hiện, đây rõ ràng là một bản “ly hôn chồng”, Hạ Phượng Thần đứng trên góc độ của nàng, khiển trách phu chủ Phương Mộng Bạch.
Còn về luồng linh khí vừa rồi, A Phong nghĩ bụng, hẳn là do linh khí Hạ Phượng Thần quá dồi dào, tình cảm quá mãnh liệt, khi viết chữ đã vô tình tràn ra ngoài.
Hoặc có lẽ y đã dùng thủ đoạn tiên gia gì đó, khiến tờ thư hòa ly này mang theo linh lực ràng buộc.
Đương nhiên nàng cũng chỉ suy đoán mà thôi.


⬅ Trước Tiếp ➡