Chương 31
Cẩn thận cất thư hòa ly vào nơi an toàn, A Phong khẽ thở dài, vật lộn đến giờ nàng cũng hết buồn ngủ, ngẩng đầu nhìn lên, màn đêm đã nhạt dần.
Chẳng biết từ lúc nào, trời lại sắp sáng rồi.
A Phong cũng không về phòng nữa, tiện tay ngắt một nhành cỏ nghịch chơi, ngồi bên cạnh chờ Hạ Phượng Thần và Phương Mộng Bạch thức dậy.
Nào ngờ chưa đợi được Phương Mộng Bạch, lại thấy Hạ Phượng Thần bước ra từ gian nhà nhỏ.
“Hạ... Hạ công tử.” A Phong trông thấy bóng dáng thanh tao của nam tử, vội vứt cọng cỏ đi, bước nhanh tới.
Lo lắng hỏi “A Bạch thế nào rồi?”
Hạ Phượng Thần ngước mắt nhìn nàng, cũng không trách nàng can thiệp quá sâụ
“Vẫn còn đang hôn mê.”
Lòng A Phong lập tức thót lại “Sao lại thế...”
Có lẽ thấy nàng lo lắng, Hạ Phượng Thần hiếm hoi nói thêm một câu “Đã không nguy hiểm nữa.”
Vậy thì tốt quá, A Phong thở phào nhẹ nhõm, trái tim rơi trở về vị trí cũ.
Nói xong, hai người lại chìm vào im lặng.
Hạ Phượng Thần vốn ít nói, mong y chủ động mở lời còn khó hơn lên trời.
Hôm qua A Phong còn hơi sợ y, hôm nay thấy khí chất y nhàn nhạt, đối đãi với nàng bình thản lễ độ, không giống như ghi hận chuyện nàng cướp mất phu quân của y, nàng liền thở phào.
Thật ra nàng vốn không quá chán ghét Hạ Phượng Thần, một là vì y lớn lên xinh đẹp, hai là thật ra nàng cũng không có đủ lập trường để trách cứ y cái gì.
Tuy rằng không cam lòng với cách xử sự lạnh lùng khắc nghiệt của y, nhưng nàng... đúng là kẻ thứ ba.
Lại có ý muốn kết thân với y để tu tập tiên pháp, A Phong đối mặt với ánh mắt lạnh nhạt của y, cố gắng nở nụ cười thân thiện rạng rỡ.
“Hạ công tử, không phải ngươi bảo ta theo ngươi tu luyện sao?”
Dưới ánh mặt trời, mắt thiếu nữ cong cong, nụ cười tươi như hoa.
Lông mi Hạ Phượng Thần khẽ động “Ừ.”
Chủ động nói “Đi theo ta.”
A Phong “Khoan đã, hôm qua ta...”
Dưới ánh mắt không có cảm xúc gì của Hạ Phượng Thần, A Phong nhỏ giọng kể lại trải nghiệm kỳ lạ của mình ngày hôm qua.
Vừa dứt lời, liền thấy thiếu niên khẽ nhíu mày.
“Ngươi xác định khí hạ đan điền?”
Còn ở trong bụng, hẳn là không sai chứ? A Phong mê mang xoa xoa bụng, nghe vậy cũng bắt đầu hoài nghi.
“Hạ công tử, đây là linh khí của ngươi sao? Ta hít vào có sao không?”
Hạ Phượng Thần vừa đáp “Phải”, ánh mắt lại dừng lại ở bụng nàng, trong mắt thoáng chút ngập ngừng.
A Phong bị y nhìn đến hoảng hốt “Chẳng lẽ sai chỗ nào?”
Hạ Phượng Thần “... Đó không phải dưới đan điền của ngươi.”
A Phong “Hả?” Theo hiểu biết của nàng, đan điền chẳng phải ở chỗ bụng này sao?
Chẳng lẽ đan điền của nàng mọc lệch? Giống như những người có trái tim mọc lệch?
Hạ Phượng Thần uyển chuyển nói “Vị trí hạ đan điền của nữ giới, phải xuống thêm chút nữa.”
A Phong sờ lên sờ xuống, mắt lộ vẻ mê mang.
Hạ Phượng Thần cứng người một chút, cuối cùng đành ngước mắt lên hỏi ý nàng “Có được không?”
A Phong vội đáp “Được ạ.”
Ngón tay y cách bụng nàng vài tấc, quơ quơ chỉ xuống dưới “Thật ra ngươi cũng không sai hoàn toàn, chỉ là đan điền của nữ tử và nam tử có hơi khác biệt.”
“Nam lấy hạ điền, trung điền, thượng điền làm đỉnh. Nữ lấy tử cung, rốn, nhũ tuyến làm đỉnh.”
“Nữ giới lúc mới tu hành nên bắt đầu từ nhũ tuyến ngực , tức thượng đan điền, còn hạ đan điền đại khái là...”
Hạ Phượng Thần hơi do dự, mím môi.