⬅ Trước Tiếp ➡
"Bằng cách này, chúng ta có thể sử dụng những hình ảnh quyến rũ về cơ thể trần ͙truồng và dịu dàng của cô dâu xinh đẹp bị phơi bày ra, cũng như hình ảnh khi phần dưới của cô ấy nuốt gậy thịt của chúng ta một cách dâm đãng, rồi cưỡng bức cô ấy phải phục tùng.”
"Vậy cứ làm theo cách đó đi Bắt đầu thực hiện các việc kia theo kiểu riêng biệt, tụi mày thấy thế nào?" Bởi vì lúc này mọi người gần như đã có nhiệm vụ của riêng mình, cho nên, Tiêu Thiên Thạch đã hỏi Lục Bách Thành và những người khác.
"Được." Lục Bách Thành và những người khác gần như đồng thanh nói ra lời này với Tiêu Thiên Thạch, sau đó lại bận rộn với việc riêng của mình.
Và có lẽ, trước đó bốn người họ đã từng phối hợp qua rất nhiều lần, cho nên, trước sáu giờ tối, Trác Vọng Tân đã hẹn với một cao thủ ở tiệm thợ khóa gần đó, mời ông ta ngày mai vào khoảng mười giờ hãy đến mở cửa nhà Tống Tĩnh Như.
Tiêu Thiên Thạch đặt chiếc máy ảnh mới toanh và một số đạo cụ khiêu dâm mà gã mua, ở nhà của Lục Bách Thành.
Lục Bách Thành đang tìm mấy cái camera giám sát nhỏ giấu trong nhà, xem ra ngày mai sẽ tìm cơ hội thích hợp để lén lút đặt chúng trong phòng ngủ hoặc phòng khách của Tống Tĩnh Như và Trần Trường Phong.
Và người cuối cùng xuất hiện trước mặt Lục Bách Thành, Trác Vọng Tân và Tiêu Thiên Thạch chính là Tần Minh Hổ, người đã đặc biệt bắt xe buýt đi mua vài gói bột thuốc từ một tay buôn ma túy ngầm.
"Mọi thứ đều đã sẵn sàng rồi phải không?" Tần Minh Hổ ngồi trên ghế sô pha, mặt đối mặt với đám người Lục Bách Thành. Tuy nhiên, có lẽ là do trước đso Tần Minh Hổ mới đi xe buýt gập ghềnh về không lâu, nên cổ họng của hắn khô rát, hắn cầm lon bia trên bàn lên và nói "Đệch...Đệch mẹ, mệt vãi" Sau đó uống vài hớp rồi mới cao giọng hỏi Lục Bách Thành và những người khác.
"Tất cả đã sẵn sàng " Lục Bách Thành cúi đầu nhìn các dụng cụ lớn nhỏ đặt trên bàn kính trong suốt và gần tường, khóe miệng nhếch lên đáp lại Tần Minh Hổ
"Nhưng nếu đến phút cuối vẫn có thứ gì đó thú vị mà chúng ta muốn sử dụng vào ngày mai nhưng mang không kịp, thì tao nghĩ chúng ta vẫn có thể lên kế hoạch tiếp."
"Đúng vậy, chỉ cần chúng ta có thể có được một ít dụng cụ chủ yếu khống chế làn da thơm dịu mềm mại của cô dâu xinh đẹp, như vậy thì muốn dùng thêm thứ gì chả được." Trác Vương Cẩn nói, nhưng bởi vì đêm hôm qua còn chưa nhắm mắt nghỉ ngơi, cho nên không nhịn được cơn buồn ngủ ập đến, hắn ta há miệng thật to, như không nhịn được ngáp dài "Nhưng, anh Thành,Thiên Thạch, Minh Hổ, từ hôm qua tới giờ chúng ta cứ lo chơi mạt chược, đánh bài và chuẩn bị đồ đạc, cũng đã gần như thức suốt 24 giờ rồi. Hay tối nay chúng ta ngủ một giấc ngon nhé? Rồi tối mai hành động nhé? ”
Tuy rằng lúc này Lục Bách Thành và Tiêu Thiên Thạch đều không có buồn ngủ và Trác Vọng Tân chỉ hơi buồn ngủ, nhưng có thể thấy rõ, nếu như bây giờ bọn họ còn không ngon, thì có lẽ ngày mai bọn họ sẽ trông rất bơ phờ.
"Đúng là cần phải cho cơ thể nghỉ ngơi trước khi bắt đầu hành động, nhưng lúc này tao nghĩ tụi mình vẫn nên ăn gì đó để lấp đầy cái dạ dày trống rỗng trước, rồi hãy lên giường đi ngủ."
Nghe Lục Bách Thành nói xong, đám người Tần Minh Hổ giống như cũng không có ý kiến phản đối gì, tuy nhiên, do bốn người thường xuyên đến nhà hàng hoặc gọi đồ ăn nhanh mang về, nên Lục Bách Thành chỉ có thể từ trong bếp lấy ra mấy thùng mì ăn liền.
⬅ Trước Tiếp ➡