⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay sau đó "Xì xụp...Xì xụp", Âm thanh mì gói nóng hổi,
thơm và mềm nhanh chóng được đưa vào miệng họ, sau khi cơ thể cả đám đã được bổ sung thêm năng lượng, họ cùng nhau bước vào phòng tắm rộng rãi và êm ái, sau khi tắm nước lạnh một lúc, họ cũng lên giường, thoải mái nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, có lẽ bởi vì đêm qua Lục Bách Thành và cả nhóm ngủ lâu hơn bình thường nên mới khoảng sáu giờ, họ đã lần lượt thức dậy.
"Vọng Tân, mọi chuyện thế nào rồi? Qua lỗ camera nhìn trộm có thấy đôi vợ chồng mới cưới sắp ra ngoài không?" Lục Bách Thành đang ngồi ở bàn ăn vui vẻ cho một quả trứng mới bóc vỏ vào miệng và hỏi Trác Vọng Tân đang đứng đằng sau cánh cửa, nhìn trộm.
"Không nhìn thấy cô dâu dịu dàng ngày hôm qua đến gõ cửa và thân mật chào hỏi chúng ta đâu cả, có khi nào." Trác Vọng Tân trả lời Lục Bách Thành "Chúng ta từng tham gia đám cưới rồi. Nên chắc cũng từ trong số những đám cưới sôi động của bạn bè, người thân biết được cô dâu thường sẽ dậy lúc 5 giờ sáng, đến gặp thợ trang điểm để họ trang điểm mặt cho mình và khoác lên mình chiếc váy cưới sang trọng ”
"Đúng vậy, giống như Vọng Tân vừa nói, quá trình tổ chức lễ cưới của đôi vợ chồng mới này với quy trình hôn lễ mà chúng ta nhìn thấy chắc là cũng giống nhaụ" Lúc này trên mặt Tiêu Thiên Thạch dường như không có gì là vội vàng, vì dù sao chuyện hấp dẫn cũng vào buổi tối mới chính thức bắt đầụ
“Để tao xem thử.” Tần Minh Hổ gắp một miếng chả bò giòn và ngon mà hắn mới mua từ quán ăn sáng dưới lầu lên, vui vẻ ăn rồi nói với Lục Bách Thành và ba người khác
"Đừng vội, chúng ta cứ theo dõi động tĩnh của bọn họ, chỉ cần tập trung lắng nghe tiếng mở cửa và đóng cửa lúc 8, 9 giờ của bọn họ, sau đó chờ cơ hội hành động là được."
Nghe vậy, đám người Trác Vọng Tân dường như trở nên bình tĩnh hơn một chút, trong lòng vốn đang cực kỳ cao hứng và cuồng nhiệt, sau đó bốn người ngồi đối diện nhau ở hai bên bàn ăn hình chữ nhật, tiếp tục thưởng thức bữa sáng nóng hổi.
Ước chừng hai ba giờ sau, khoảng 9 giờ 45 sáng, Trác Vọng Tân nghe thấy tiếng bước chân đều đặn của chú rể Trần Trường Phong, kèm theo động tác đóng cửa đi đến thang máy trước mặt, càng ngày càng yếu và cuối cùng khi nó biến mất, có vẻ nhưnannan
Trác Vọng Tân quay đầu lại, đôi mắt sáng rực và hưng phấn, khoảnh khắc hắn ta và Lục Bách Thành nhìn nhau, hắn đã sẵn sàng để xác nhận thêm xem phòng của vợ chồng mới cưới có phải đang ở trạng thái cực kỳ thoải mái và vắng vẻ không.
"Vọng Tân, mau gọi thợ khóa đến giúp chúng ta mở cửa phòng vợ chồng mới cưới, để chúng ta có thể tự do ra vào ”
Trác Vọng Tân nghe vậy, nụ cười dâm đãng trên mặt hắn ta trong phút chốc càng trở nên sâu hơn "Được rồi, người anh em, tao sẽ làm ngay đây, như vậy đã đủ trấn an mày chưa?"
Vừa dứt lời, bàn tay phải to lớn màu đen của Trác Vọng Tân "Cạch" một tiếng, tiếng xoay tay nắm cửa màu bạc vang lên, trong khoảnh khắc tầm nhìn của hắn ta không còn bị cản trở nữa, hắn ta nhìn thấy ngôi nhà của Tống Tĩnh Như và Trần Trường Phong vẫn còn dán một chữ hỉ lớn màu đỏ trên cửa giống như hôm qua.
Âm thanh nhịp nhàng “Cốc cốc cốc” của đốt ngón tay mạnh mẽ gõ lên cánh cửa, kéo dài gần hai phút, để xác nhận rằng Tống Tĩnh Như và Trần Trường Phong, nhân vật chính của đám cưới, lúc này đã đi ra ngoài. Lục Bách Thành và ba người kia nhận được ánh mắt của Trác Vương Tân, lập tức đi đến vị trí cửa của nhà Tống Tĩnh Như và Trần Trường Phong.
⬅ Trước Tiếp ➡