⬅ Trước Tiếp ➡

Sau khi Tô Hà lên đại học, mẹ Tô không chỉ một lần nói qua, hy vọng cô sớm lấy chồng, mục đích là muốn lấy căn phòng của cô, cho Tô Lỗi dùng, nhà của cô có hai phòng khách, Tô Lỗi luôn ở phòng khách cũng không phải là biện pháp lâu dài.
Tô Hà luôn cảm thấy mình là người ngoài trong căn nhà này, mẹ, bố dượng và em trai mới là một nhà ba người, mà bản thân mình tồn tại rất gượng gạo, cô cũng muốn cố gắng đem bản thân mình gả đi, nhưng chính là gả không được, thậm chí đến ngày hôm nay ngay cả bạn trai cũng không có, càng không cần đề cập đến chuyện kết hôn.
Sau khi tốt nghiệp, mẹ và bà con thân thích không ngừng giới thiệu đối tượng cho cô, Tô Hà chính là muốn tìm một người trước khi kết hôn đều không có, những người đàn ông đó không hề nhìn trúng cô.
Tô Hà và Đảng Lam hẹn nhau ra ngoài, cúp điện thoại nhảy xuống giường, kéo ngăn tủ cạnh tường ra, lấy chiếc quần ieansmặc lên người, khoác chiếc áo khoác, sau đó soi soi gương, Tô Hà không khỏi sờ sờ mặt mình, tuy rằng nhìn qua không có gì thay đổi, vẫn là khuôn mặt bình thường, khí chất bình thường, nếu đem cô quăng giữa một đám người, muốn tìm cô chắc cũng cực kì hao công tổn sức, nay đuôi lông mày khóe mắt lại thêm một tia oán hận, hai mươi sáu tuổi rồi, qua hôm nay cô liền chính thức thành gái ế, cũng không thể trách đám đàn ông đó không một ai nhìn trúng cô, bộ dạng bình thường, dáng người bình thường, khí chất bình thường, công việc thì lại càng bình thường.
Liệt kê từng cái trong 26 năm cuộc đời của cô, cũng trải qua kỳ thi đại học tốt đẹp như vậy, khiến cho cô mơ mộng vào một trường đại học tốt, sau khi tốt nghiệp vẫn tầm thường như cũ, công việc cũng cực kỳ tầm thường, đảm nhận chức vị ở một công ty nhỏ, chức vị không cần nhắc tới, nói dễ nghe chính là trợ lý, nói khó nghe một chút chính là tạp vụ, làm mấy năm cũng không được thăng chức, cũng nằm trong dự liệụ
Cô không có sắc, cũng không có tài năng, càng không có thủ đoạn, tâm cơ, dựa vào cái gì chứ, cô từng nghe mấy sinh viên thực tập mới lén bàn luận về mình, ngoài việc đặt cho cô biệt danh là Tô đầu gỗ, không có chức vụ chói mắt, tự nhiên tiền lương cũng sẽ cao, cho dù cô có thể dọn ra ngoài, nhưng với đồng lương ít ỏi, cô vẫn là không có dũng khí, điều này được mọi người gọi là người nghèo chí ngắn.
Tô Hà cảm thấy bản thân mình không có khí khái, so với Đảng Lam, cuộc sống của Tô Hà rất mịt mù, cũng may Đảng Lam không có ghét bỏ cô, tình bạn của hai người từ cấp ba đến sau khi tốt nghiệp đại học vẫn luôn được duy trì, cũng là thứ mà Tô Hà quý trọng nhất.
Đảng Lam nói cô là con thỏ, khi ở trong trường, nếu như có người bắt nạt cô, Đảng Lam sẽ ngay lập tức đứng ra, tàn nhẫn bắt nạt lại người đó, lúc đó Tô Hà còn nói, nếu như Đảng Lam là con trai thì tốt rồi, như vậy cô sẽ gả cho cô ấy, Đảng Lam vô cùng ghét bỏ nói “Đừng mơ, tớ mới không cần cậu, tớ đã có anh Diệp nhà tớ “
Tô Hà nhớ tới vẻ mặt khi đó của Đảng Lam, không nhịn được bật cười, như Đảng Lam khi gặp được tình yêu mãnh liệt, cũng thay đổi thành cô gái nhỏ, trước khi Diệp Tiêu xuất hiện, đánh chết Tô Hà cũng không tin.


⬅ Trước Tiếp ➡