Tô Hà tìm một chiếc dây buộc tóc, tùy ý buộc tóc của mình thành đuôi ngựa, đeo ba lô ra khỏi phòng, Tô Lỗi ở trong phòng khách đeo tai nghe đang luyện nghe tiếng anh, mẹ cô từ phòng bếp bê một đĩa dưa hấu tới, vừa gõ cửa phòng Tô Lỗi, vừa nhìn cô, hỏi “Muộn như vậy còn muốn ra ngoài?” Tô Hà vâng một tiếng, “Hẹn ăn cơm với Đảng Lam.”
Tô Lỗi đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi “Chị, tối nay chị có quay về nhà ngủ không?” Vẻ mặt Tô Hà sững lại, biết cậu là muốn dùng phòng của mình, Tô Hà rất thức thời thuận theo mong muốn của cậu “Không quay về ngủ, em tới phòng chị mà học bài.”
Nói xong, cô tới trước cửa đổi giày, vừa mới mở cửa ra, mẹ Tô gọi cô lại “Tiểu Tô, dì Trần giới thiệu bạn trai cho con, hẹn mười giờ sáng ngày mai gặp mặt, là nhân viên công vụ, có nhà, điều kiện cũng rất tốt, con gặp đi, đừng kén chọn quá, càng kén càng không tốt, hẹn ở công viên trung tâm, mẹ đưa số điện thoại của con cho người ta rồi, đừng quên.”
Tô Hà đáp lời “Dạ.” Tiến vào trong thang máy nhìn thấy khuôn mặt mình trên vách mặt kính, không nhịn được cười khổ, thật sự là sự tồn tại của cô bị người ghét bỏ, đại khái ngay cả mẹ ruột cũng không nhớ tới hôm nay sinh nhật của mình, một lòng một dạ muốn gả mình đi.
Mặc dù Đảng Lam là chị em tốt, nhưng từ đầu tới cuối Tô Hà luôn cảm thấy, cô và Đảng Lam là hai người ở hai thế giới, cũng hoàn toàn bởi vì hào quang của Đảng Lam, mặt mày Đảng Lam xinh đẹp, thân hình quyến rũ, thậm chí còn có thề trở thành minh tinh, mà năng lực càng rõ như ban ngày, còn có gia thế rất hùng hậu, Đảng gia ở thành phố H có thể coi là danh gia vọng tộc, thật sự chính là thiên chi kiều nữ.
Mà tình bạn của mình với Đảng Lam có thể duy trì lâu dài, đối với cuộc sống của Tô Hà mà nói là kỳ tích không thể nào xảy ra, mà Diệp Tiêu bạn trai của Đảng Lam là đàn anh đẹp trai của trường bọn họ, cũng là nhân vật huyền thoại không thể bám víu, bị Đảng Lam nắm trong tay cũng là chuyện bình thường.
Cả hai đều chói mắt giống nhau, sau khi tốt nghiệp cùng nhau thành lập một công ty kinh doanh trên mạng, chỉ mấy năm ngắn ngủi, người đã trở nên nổi tiếng, tài sản hơn trăm triệu, Đảng Lam không chỉ một lần đề nghị Tô Hà tới làm chung với cô, nhưng Tô Hà cố chấp cho rằng, tình bạn của hai người không nên trộn lẫn thế tục, có thể cứ thuần túy như vậy mới là tốt nhất.
Đảng Lam khi đó chọt đầu của cô nói, không biết trong đầu của cô chứa thứ gì, nhưng Tô Hà đặc biệt cố chấp, Đảng Lam cũng không lay chuyển được cô.
Đảng Lam cùng anh Diệp còn chưa kết hôn, nhưng đã ở cùng nhau, căn hộ hoàng kim 200 mét vuông ở trung tâm thành phố H, là tổ ấm của Đảng Lam và anh Diệp, Tô Hà đã đến rất nhiều lần, cũng thường thừa dịp anh Diệp đi công tác, thay anh ngủ bên cạnh Đảng Lam.
Đảng Lam mở cửa, từ trên xuống dưới đánh giá Tô Hà một lượt, nhíu mày ghét bỏ, lôi cô vào trong, trực tiếp lôi cô lên lầu, tiến vào phòng ngủ, mở cửa tủ, bắt đầu cầm từng bộ quần áo thử trên người của Tô Hà.
Tô Hà cười đẩy cô. “Đảng Lam, tớ mặc như thế này là được rồi, cũng không phải đi xem mắt, làm gì mà nghiêm trọng như vậy.”