⬅ Trước Tiếp ➡

Tô Hà cho dù có ngốc đến đâu cũng hiểu được, đây là Bạch Hiểu Vân thay đổi biện pháp ép buộc mình, không gây chuyện, không sa thải, trực tiếp tìm đại một lý do. Muốn có đơn đặt hàng của chính phủ, thì phải có một con đường nội bộ nhất định, cô không có người quen biết, trực tiếp đi làm, thì xác suất thành công gần như bằng không.
Cô cơ bản là không có tư liệu gì, đứng ở cửa chính của Tòa thị chính, ngẩng đầu nhìn, thậm chí quản lý bộ phận này là ai cô cũng không biết, bị vây trong trạng thái mờ mịt, còn muốn cô thảo luận công việc, quả thực là có chút không tưởng tượng được.
Cô lấy điện thoại di động ra, tìm số di động của Tôn Hải, do dự trong chốc lát mới ấn nút gọi đi. Tâm tình Tôn Hải đang tốt lắm, ngày hôm qua sau khi cùng Tô Hà ăn bữa cơm, anh ta đối với Tô Hà càng ngày càng vừa lòng, tuy rằng cô không đủ xinh đẹp xuất sắc, công việc cũng không phải rất tốt, nhưng tính cách Tô Hà dịu dàng, hắn thực thích, cưới được người vợ như vậy, có thể đoán được về sau cuộc sống gia đình sẽ an ổn, thuận lợi.
Tâm tình của anh ta rất tốt, ngay cả đồng sự ở văn phòng cũng cảm giác được, đối diện với bàn anh ta là Tô Hồng, nhỏ hơn anh ta hai tuổi, cũng là cô gái trẻ tuổi chưa lập gia đình, lúc trước khi Tô Hồng vừa được chuyển tới, trưởng phòng còn cố gắng tác hợp hai người với nhau, Tôn Hải cũng có tâm tư, tích cực theo đuổi Tô Hồng một thời gian, Tô Hồng không vừa ý vóc dáng hơi thấp của Tôn Hải, tuy rằng không thành, nhưng giữa hai người trong lúc đó cũng có qua lại, cuối cùng cứ như vậy có chút mập mờ.
Cũng không biết Tô Hồng có tâm trạng gì, chính cô ta cũng không thích Tôn Hải, nhưng khi thấy Tôn Hải tìm đối tượng gặp mặt, lại có chút không được hài lòng, cố tình châm chọc anh ta vài câụ Chuyện Tôn Hải đi xem mắt Tô Hồng cũng biết, lúc này thấy mặt mày anh ta hồng hào, không khỏi có chút ghen tức dâng lên, rót ly nước tựa vào bình nước bên cạnh, chua chát mở miệng "Tâm tình không tồi nha Có vẻ lần này xem mặt rất có hiệu quả nhỉ, cô gái ấy làm công việc gì, xinh đẹp không?"
Tôn Hải liếc nhìn Tô Hồng một cái "Tôi không chọn cô ấy vì công việc hay cái gì khác, tôi thích chính là tính cách dịu dàng hiền lành của cô ấy." Tôn Hải nói như vậy, trong mắt Tô Hồng, thật sự là vô cùng chướng mắt.
Tô Hồng ngồi vào ghế của mình, đặt ly trà trên bàn, cắn môi hờn dỗi, kỳ thật cô ta cũng không biết mình đang tức cái gì, cô ta chỉ chướng mắt Tôn Hải, ngại anh ta không có tiền đồ, khả năng cao không tới, thấp không xong, nhưng đến bây giờ cũng vẫn chưa tìm được người thích hợp. Ban đầu cô ta còn nghĩ, nếu thật sự không tìm được người tốt hơn, sẽ tiếp cận với Tôn Hải. Từ đầu đến cuối, cô ta cho rằng Tôn Hải có ý với cô ta, cho dù có đi xem mắt chắc cũng chẳng thành, không nghĩ rằng Tôn Hải lại nghe lời người lớn, trực tiếp đi xem mặt để kết hôn, chẳng phải khiến cô ta thành trò cười sao.
Tô Hồng càng nghĩ càng giận, Tôn Hải nhìn sắc mặt cô ta, trong lòng cảm thấy sảng khoái nói không nên lời, Tô Hồng tự cao tự đại, nghĩ rằng mình không có cô ta là không được, nên anh ta sẽ cho cô ta sáng mắt.


⬅ Trước Tiếp ➡