⬅ Trước Tiếp ➡

Di động vang lên một tiếng, anh ta lấy ra đã thấy ngắt máy, cuộc gọi đến là của Tô Hà, mắt anh ta sáng lên, mở cuộc gọi nhỡ lúc trước, Tô Hà vừa gọi điện thoại cho Tôn Hải liền thấy hối hận, bởi vậy điện thoại vừa vang một tiếng, đã bị cô cắt đứt, nhưng Tôn Hải lại gọi lại cho cô "Tiểu Tô, em vừa gọi điện thoại cho anh à, có chuyện gì sao?"
Tô Hà nghĩ rằng công việc nhàm chán này của cô, nếu tìm Tôn Hải thật sự không thích hợp, hai người dù sao chỉ mới gặp mặt hai lần, hơn nữa Tôn Hải làm việc ở Ủy ban Khoa học và Công nghệ, cũng không liên quan đến việc mua sắm của Bộ Tài chính. Lúc này hắn gọi lại, Tô Hà chợt nhớ tới ngày hôm qua còn chưa trả lại tiền cho hắn, liền nói với hắn "Ngày hôm qua cám ơn anh giúp em trả tiền, anh cho em xin số tài khoản ngân hàng, chút nữa em gửi tiền lại cho anh."
Tôn Hải có chút thất vọng "Cũng không nhiều lắm, chúng ta phải rạch ròi như vậy làm gì?"
Tô Hà kiên trì "Đó là quà sinh nhật tôi mua cho em trai, anh trả tiền có chút không thích hợp." Tôn Hải đành phải nói "Cũng được, hi vọng lần sau anh có thể trực tiếp tặng quà sinh nhật." Lời nói này khá mờ ám, nhưng Tô Hà cũng không phản bác lại. Tôn Hải lại có chút tinh thần, lại nói tiếp "Buổi tối nếu không có việc gì, cùng nhau ăn cơm được chứ?"
Lúc này, công việc đang trong tình trạng ăn bữa hôm lo bữa mai, Tô Hà thật sự không có tâm tình nói chuyện với Tôn Hải, nên đã uyển chuyển từ chối. Cúp điện thoại, Tôn Hải nghĩ, Tô Hà thật đúng là rụt rè, không nghĩ Tô Hồng thò đầu tới, liếc mắt nhìn điện thoại của anh ta một cái "Đây là người phụ nữ dịu dàng, hiền lành mà anh nói à?”
Tôn Hải nở nụ cười, cũng không để ý đến cô ta, đi đến chỗ của mình bắt đầu thu thập tài liệu để một lát nữa đi họp, Tô Hồng bị mất mặt, cũng không muốn lên tiếng nữa, tự mình sinh hờn dỗi.
Tô Hà ngắt điện thoại di động, cố lấy dũng khí đi lên, hỏi nhân viên bảo vệ, nhân viên bảo vệ liếc mắt nhìn cô khó hiểu, việc này thuộc thẩm quyền của Bộ Tài Chính, cơ quan quản lý việc mua sắm của chính phủ, nhưng chuyện tốt như vậy đã sớm điều động nội bộ xong từ tám trăm năm trước rồi, chuyện này không cần là người trong ngành cũng biết, cô gái này đến hỏi việc này, có phải là phát sốt đến hồ đồ rồi hay không.
Nhân viên bảo vệ hai ba câu đã ứng phó xong và bảo Tô Hà ra ngoài, tuy rằng đã sớm biết kết quả, Tô Hà vẫn cảm thấy mình vô dụng. Cô ra ngoài Tòa thị chính ngồi xuống bồn hoa bên cạnh, nghĩ mình có phải nên tìm một công việc khác hay không. Trước khi mẹ cô phát hiện ra, đi tìm công việc mới, có lẽ sẽ không cằn nhằn cô nữa.
Khi xe Đường Nhất Kiệt còn chưa tiến vào trụ sở cơ quan, liền thấy Tô Hà ngồi ở bên cạnh bồn hoa đăm chiêu ủ dột. Đường Nhất Kiệt đã tưởng tượng qua vô số lần tình huống gặp lại Tô Hà, nhưng tuyệt đối không nghĩ đến tình huống như hiện tại, cô ngồi ở chỗ này, tóc như trước dùng dây thun buộc thành bím tóc đuôi ngựa, phần đuôi tóc bay bay trong gió, nhìn qua cùng hôm đó không hề có sự khác biệt.


⬅ Trước Tiếp ➡