⬅ Trước Tiếp ➡

Buổi tối Đảng Lam hẹn cô ăn cơm, vừa nghe giọng nói của cô ấy, Tô Hà biết ngay tâm tình của Đảng Lam không tốt, lại nói tiếp, thời gian vừa qua Đảng Lam có chút gì đó không thích hợp, nhìn cô ấy uống hết ly rượu này đến ly rượu khác, Tô Hà không khỏi có chút run rẩy sợ hãi, muốn ngăn cản lại ngăn cản không được, đành để mặc cho cô ấy uống. Nhưng nhất định không thể để cho cô ấy bị ngộ độc rượụ
Tô Hà đành phải tìm cớ từ phòng VIP chạy ra ngoài, trước tiên gọi điện thoại cho Diệp Tiêu, điện thoại kết nối, một giọng nữ cất lên "Tìm ai?"
Tô Hà vội vàng cúp máy, xác nhận lại một lần mình không gọi sai số, mới gọi lại một lần nhưng điện thoại tắt máy.
Tô Hà cau mày nghĩ nghĩ, liền gọi điện thoại cho Đảng Hồng Kỳ, Đảng Hồng Kỳ nói 10 phút nữa sẽ đến, Tô Hà mới nhẹ nhàng thở ra, quay đầu đi về hướng toilet cuối hành lang.
Dì cả giữa trưa đến đây, trong chớp mắt, Tô Hà mới nhớ tới, mình đã quan hệ lại quên phải uống thuốc tránh thai, cũng may ông trời vẫn rất ưu ái cô. Nơi này là nhà hàng tư nhân nổi tiếng, giá cả đắt đỏ, trang hoàng đương nhiên cũng không kém, toilet cũng xa hoa. Tô Hà cúi đầu không nhìn đường, không ngờ còn chưa đi vào liền rơi vào trong vòng tay một người đàn ông.
Mạc Đông Dương bắt lấy cô, khóe miệng nhịn không được vểnh lên cao, khó chịu hai ngày, cuối cùng con thỏ nhỏ của anh cũng đã để anh vừa vặn bắt được, đây có tính là đi mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi tìm được chẳng tốn chút công…..
Tô Hà theo bản năng ngẩng đầu lên, gần như ngay lập tức đã bị ánh mắt của đối phương bắt lấy. Đây là một đôi mắt như thế nào? Ánh sáng trên trần nhà tinh tế chiếu vào trong mắt anh, giống như những ngôi sao trong màn đêm tăm tối, mà anh liền như vậy bình tĩnh nhìn cô. Người đàn ông này rất hấp dẫn, đẹp trai lại khí khái, gương mặt ở dưới ánh đèn hiện ra rất rõ ràng, cũng giống y như con người anh, hiện rõ một loại cường ngạnh, cứng rắn. Mà người đàn ông này đang lấy một loại tư thái không thể cự tuyệt để nắm lấy cô.
Chỉ trong chớp mắt đó, Tô Hà thậm chí cảm thấy, mình là một con mồi mà anh bắt được, chẳng qua loại cảm giác này chợt lóe lên như có như không. Bởi vì, cô cũng nhận ra người đàn ông này là Mạc Đông Dương, nhân vật có danh tiếng lẫy lừng. Tập đoàn Đông Dương của anh, sớm là truyền kỳ ở thành phố H, cũng giống như anh, vĩnh viễn đứng ở trên đỉnh cao Kim tự tháp, khiến cho mọi người ngưỡng vọng.
Tô Hà có nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến mình sẽ rơi vào trong lòng anh trong tình huống lúng túng như vậy. Cô vội vàng đứng vững "Ôi, ôi, thực xin lỗi. . ." Mạc Đông Dương thật không muốn buông tay, trên thực tế, theo tâm tư của anh, thì anh hận không thể trực tiếp đem con thỏ nhỏ đặt dưới thân nuốt vào trong bụng, bởi vì con thỏ nhỏ này nhìn qua so với buổi tối ngày hôm kia trông càng ngon miệng hơn.


⬅ Trước Tiếp ➡