⬅ Trước Tiếp ➡

Ánh mắt Mạc Đông Dương lướt qua bím tóc đuôi ngựa buộc trên cao của cô, cách trang điểm như thế này càng lộ ra vẻ nhỏ nhắn xinh xắn của cô. Cô dựa sát ở trong lòng anh như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cái miệng nhỏ xinh hồng nhuận, trơn bóng, trợn mắt nhìn anh, nhưng trong ánh nhìn đó, dường như có chút hỗn độn, lại có chút né tránh. Mà lý do khiến Mạc Đông Dương buông cô ra là trong mắt cô không che dấu chút nào xa lạ.
Có lẽ cô nhận ra anh là ai, nhưng nét xa lạ trong ánh mắt cô, vẫn làm Mạc Đông Dương cực kỳ khó chịu, Mạc Đông Dương nhíu mày, từ trong mắt bé thỏ nhỏ, Mạc Đông Dương không tìm thấy một chút dấu vết khả nghi, giống như đêm hôm đó là anh tự mình tình nguyện nằm thấy một giấc mộng xuân. Nhưng cô ở trong lòng anh rõ ràng như thế, mặc dù ngăn cách bởi lớp quần áo, anh cũng có thể cảm giác được xúc cảm tinh tế trong trí nhớ khi chạm vào cô.
Nhớ tới cô khi ở trên giường nhiệt tình lại có tư thái động lòng người, Mạc Đông Dương chợt thấy dưới hạ thân có chút sưng phồng, căng cứng, lúc này tự nhiên lại có phản ứng sinh lý như vậy, làm ánh mắt anh tối sầm lại, nhưng cũng không thể không buông cô ra.
Nếu như bé thỏ nhỏ đang diễn trò với anh, thì kỹ năng của cô khá tuyệt vời, ít nhất một lần nữa cô lại thành công khơi dậy ham muốn ăn cô của anh. Mạc Đông Dương đã sớm qua thời thiếu niên vội vã, mất kiên nhẫn, nếu là ở hai mươi năm trước, có lẽ anh sẽ trực tiếp đè cô luôn trên tường cũng chưa biết chừng, mà hiện tại anh sẽ không làm chuyện không biết tốt xấu như vậy, cùng bé thỏ nhỏ chơi đùa cũng không phải là một ý tưởng tồi.
Nghĩ đến điều này, khóe môi Mạc Đông Dương hơi hơi gợi lên một độ cong "Không sao."
Sau đó hơi có chút không muốn buông cô ra. Anh vừa buông tay, Tô Hà xấu hổ một chút thoáng cái liền đi vào bên trong. Vì bối rối nên cô không phân biệt được phương hướng, tiến vào toilet nam, Mạc Đông Dương nhìn cô hoảng loạn đi vào lại vội vàng chạy sang bên kia, nhịn không được bật cười nhẹ một tiếng, thật đúng là bé thỏ nhỏ hồ đồ.
Tô Hà cảm thấy, mình có thể trực tiếp đi tìm cái chết, sống đến 26 năm, hôm nay là ngày cô xấu hổ nhất, hơn nữa lại còn trước mặt Mạc Đông Dương, rất dọa người, rất mất mặt rồi. . .
Cô ngồi trên bồn cầu, tay ôm mặt lại, mặt cô cực kì nóng, không khác gì phát sốt, nhưng mà rất nhanh liền khôi phục lại, bởi vì bụng bắt đầu đau rồi.
Cho tới nay, Tô Hà đều bị đau bụng kinh, hàng tháng khi dì cả đến, một hai ngày đầu cô đều dựa vào thuốc giảm đau để chống đỡ. Lần này, bởi vì dì cả đến trước vài ngày, cô còn chưa kịp đi mua thuốc, đã bị Đảng Lam gọi qua đây. Lúc ấy cô không có cảm giác đau quá nhiều, chỉ là bụng có một chút căng trứng không thoải mái, nhưng bây giờ lại bắt đầu đau rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡