Chương 31
Tuy rằng còn có thể chịu được, nhưng Tô Hà biết mình phải đi ra ngoài mua thuốc, bằng không tối nay chắc chắn sẽ ngủ không ngon. Cô ở toilet bần thần nửa ngày mới đi ra ngoài. Vốn cô còn có chút do dự, trước khi ra ngoài còn cố ý dò xét thăm dò, nhìn xem bên ngoài có người hay không, sau đó cô cảm thấy hành động của mình rất buồn cười, Mạc Đông Dương là ai chứ, vừa rồi chỉ là một sự cố nhỏ, anh làm sao còn nhàm chán đến mức canh giữ ở bên ngoài để xem tình trạng khó xử của cô.
Tô Hà từ toilet đi ra, di động liền vang lên một tiếng báo có tin nhắn đến, cô lấy ra nhìn nhìn, là Đảng Hồng Kỳ nhắn tới "Anh đưa Lam Lam đi rồi."
Tô Hà thấy thế mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, cúi đầu nhìn đồng hồ, từ đầu đến cuối không quá 10 phút, cũng không biết Đảng Hồng Kỳ sao lại có thể tới nhanh như thế.
Lúc Tô Hà gọi cho Hồng Kỳ, anh đang ở gần đây, kỳ thật cho dù không ở gần đây, anh cũng sẽ chạy tới. Trong sinh mệnh của Hồng Kỳ, Đảng Lam lúc nào cũng luôn được xếp ở vị trí đầu tiên.
Năm Đảng Hồng Kỳ mười bốn tuổi được đưa vào ở trong đại viện, khi đó cha anh bận công việc, quanh năm suốt tháng không thấy mặt, sau này anh mới biết được, cha anh ở bên ngoài có người phụ nữ khác, ngôi nhà này đã từ lâu chỉ còn trên danh nghĩa.
Thời điểm cha mẹ ly hôn, cha anh từng hỏi anh ở với ai, lúc ấy Hồng Kỳ không chút do dự lựa chọn theo mẹ, thậm chí lúc mẹ tái giá với Đảng Thịnh, anh cũng lựa chọn đổi họ theo cha dượng, chuyện này từng khiến cho cha vàông nội vô cùng bất mãn và phản đối. Nhưng anh lúc ấy chính là muốn trở thành người của Đảng gia, anh thực yêu quý cha dượng, thậm chí tình cảm còn có chút nhiều hơn so với người cha thân sinh của anh.
Đảng Thịnh rất bận rộn, là chủ tịch của Đảng thị, ông nắm trong tay đời sống của hơn vạn con người, cũng giống như cha anh, nhưng ông lại cho mẹ anh một cuộc sống ổn định không âu lo.
Hồng Kỳ nhìn ra được, cha dượng là thật tâm yêu thương mẹ anh, mãi đến sau này Hồng Kỳ mới gián tiếp biết được, thì ra cha dượng đã yêu thương mẹ từ rất lâu rồi, còn mẹ anh thì không biết từ khi nào.
Trong mắt Hồng Kỳ, cha dượng là một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, khi mẹ anh còn đang hạnh phúc ông không hề làm phiền chỉ lặng lẽ dõi theo. Về sau khi mẹ anh gặp thất bại trong hôn nhân, ông mới đứng ra bảo vệ bà trong vòng tay, vì bà mà che gió che mưa. Như vậy Đảng Thịnh so với cha anh càng giống một người đàn ông khí khái hơn.
Hồng Kỳ đi theo mẹ tiến vào Đảng gia, ngày đầu tiên khi nhìn thấy Đảng Lam anh liềnmuốn che chở cô, anh vĩnh viễn cũng sẽ không quên ngày đó. Đảng Lam lúc ấy mới mười tuổi, còn đang học lớp 4, theo bản năng bài xích đối với phái nữ ngoài mẹ mình ra, còn đối với anh là con riêng của bà cũng có thái độ thù địch.