Mưa gió ngoài kia, anh sẽ chống đỡ để không có điều gì quấy nhiễu đến Tiểu Song Song.
Tiểu Song Song của anh chỉ cần ngoan ngoãn làm người phụ nữ của anh, làm anh vui vẻ và là một áo bông nhỏ của anh là được rồi.
Tưởng tượng đến thân thể mềm mại uyển chuyển của cô, còn có bộ dạng cô dưới thân mình khóc lóc cầu xin, Tiêu Trì Phong liền cảm thấy cả người nóng lên, muốn nhanh chóng về nhà.
Anh hận không thể quay về bên cô ngay lập tức, chỉ cần bảo vệ cô, yêu cô cả đời là được.
Nếu Bắc Kinh không có việc gì, Tiêu Trì Phong chỉ muốn nhanh chóng quay về Hải Thành, không muốn ở đây thêm nhiều nữa. Anh vội cất bước rời khỏi phủ tổng thống.
Khi anh vừa đến cửa thì gặp phải một người đàn ông ngọc thụ lâm phong.
Anh ta nở nụ cười ấm áp như gió xuân với Tiêu Trì Phong, nhiệt tình hỏi anh: “Trì Phong, cậu về khi nào? Sao không nói với tôi một tiếng để đón gió tẩy trần cho cậu.”
Tiêu Trì Phong nhìn người bước đến, đôi mắt anh hơi nhíu lại, sau đó anh thản nhiên trả lời: “Tớ về xử lý chút chuyện rồi lập tức đi luôn.”
Giang Nhược Phong, anh trai Giang Nhược Tình.
Anh ta cùng tuổi với Tiêu Trì Phong, học cùng lớp với nhau từ nhỏ lên đến đại học.
Tính cách Giang Nhược Phong ôn hòa, gặp ai cũng tươi cười, xử sự cũng có vẻ tự nhiên hào phòng nên được nhiều người yêu thích.
Từ nhỏ đến lớn, Giang Nhược Phong đã luôn đi theo bên cạnh Tiêu Dịch Phong, ngay cả khi Tiêu Trì Phong không quan tâm đến anh ta cho lắm, anh ta vẫn nhất quyết đi theo anh, khiến nhiều người không khỏi xót xa cho anh ta, cho rằng anh là người quá kiêu ngạo.
Họ cho rằng dù Tiêu Chí Phong có thể là tổng thống tương lai của đất nước cũng cần một vị tướng hiền tài đi bên cạnh? Nhưng anh lại đối xử với Giang Nhược Phong xuất chúng quá lạnh lùng, khiến người ta cảm thấy sau này anh không phải một vị tổng thống không có tầm nhìn xa trông rộng, có người chua ngoa còn nói rằng sau Tiêu Trì Phong sẽ là một hôn quân.
Tiêu Trì Phong cũng không phản bác ý kiến và đánh giá của người khác về anh, ở trong mắt anh, loại người có thể đi bên anh chỉ có một loại người – chính là người anh nhận định!
Tuy rằng Giang Nhược Phong biểu hiện xuất sắc, xuất thân cũng tốt, bố anh ta là Giang Tề Minh là quan chức cấp cao của Tiêu Đỉnh Thiên, xét theo các phương diện mà nói, Giang Nhược Phong đều không có điểm để chê, anh ta nên trở thành người thân cận mới đúng.
Nhưng Tiêu Trì Phong thấy chướng mắt với anh ta, đối với Giang Nhược Phong, anh luôn có một trực giác rằng anh ta là một con người nhanh hiểm, nếu thực sự cho anh ta một cơ hội, không biết khi nào anh ta sẽ cắn anh một miếng.
Tiêu Trì Phong vô cùng tin tưởng vào trực giác của anh.
Xuyên suốt sự nghiệp trong quân đội, anh nhờ vào trực giác của mình mà tránh thoát được nhiều nguy hiểm.
Không cho anh ta mặt mũi
Cho nên dù Giang Nhược Phong có biểu hiện xuất sắc thì Tiêu Trì Phong cũng không cho anh ta cơ hội.
Huống chi, hiện tại em gái anh ta – Giang Nhược Tình còn không có mắt chọc tới anh.
Món nợ này, anh vẫn còn chưa tính sổ với cô ta!
Giang Nhược Phong giống như không thấy Tiêu Trì Phong lạnh nhạt với anh ta, vẫn mỉm cười mời anh: “Trì Phong, hiếm khi cậu quay về, không bằng chúng ta gọi đám người Phó Lâm đến Cảnh Viên tụ tập?”
Cảnh Viên là hội quán lâm viên cao cấp nhất Bắc Kinh, được thành lập bởi con cháu của của các bộ trưởng trong nội các của họ. Đương nhiên, những người chiêu đãi cũng là những người trong giới hàng đầu của họ.
Nhiều người bên ngoài tự hào vì được vào Cảnh Viên một lần.
Tiêu Trì Phong giống như không cảm nhận được sự nhiệt tình của anh ta, còn thản nhiên trả lời: “Tôi còn có việc phải về Hải Thành, để khi khác có cơ hội sẽ hẹn nhau, gặp lại sau!”
Anh nói xong cũng không đợi Giang Nhược Phong phản ứng thế nào, liền nhanh chóng rời đi.
Giang Nhược Phong đứng yên một chỗ, vẻ mặt anh ta lãnh lẽo nhìn theo tấm lưng tựa núi cao thẳng tắp của Tiêu Trì Phong, đôi mắt u ám hiện lên tia oán độc.
Tiêu Trì Phong, tốt nhất anh nên cầu nguyện ông trời phù hộ cho anh mãi mãi đứng vững như bây giờ, nếu không thì ...
Giang Nhược Phong hừ lạnh một tiếng, sau đó anh ta lại thay bằng một bộ mặt tươi cười ấm áp, đi vào bên trong phủ tống thống.
Sau khi gặp vài người đồng nghiệp trong phủ tổng thống, anh ta sẽ vui vẻ gật đầu chào họ, cho đến khi bước vào văn phòng của chính mình, nụ cười trên mặt anh mới chìm xuống.
Hiện tại anh ta là trợ lý thư ký trong văn phòng phủ tổng thống, chịu trách nhiệm hỗ trợ tổng thư ký sắp xếp các công việc đi lại của tổng thống, có thể nói là một trong những cán bộ dự bị gần nhất quan trọng của quốc gia, tiền đồ vô lượng.
Hơn nữa bố anh ta còn là một quan chức quan trọng, địa vị tương đương thừa tướng ngày xưa, ở bên ngoài có không ít người cùng tuổi coi anh ta như thần, ngay cả quan viên một tỉnh quan trọng cũng phải khách khí khi gặp anh ta.
Nhưng Tiêu Trì Phong hết lần này đến lần khác đều không xem xét vẻ mặt của anh ta, khiến anh ta mất mặt, cho dù anh ta liều mạng lấy lòng thì Tiêu Trì Phong cũng không chấp nhận.
Từ nhỏ đến lớn, anh ta đều nhìn sắc mặt của Tiêu Trì Phong mà sống.
Không biết từ khi nào, anh ta liên bắt đầu hận Tiêu Trì Phong.
Thời gian trôi qua, anh ta càng ngày càng hận Tiêu Trì Phong, càng ngày càng muốn Tiêu Trì Phong đi xuống.
Nỗi hận như vậy cứ thích lũy tích lũi mỗi ngày khiến trái tim anh ta càng trở nên vặn vẹo, tới hiện tại Giang Nhược Phong cảm giác giống như sự hận thù trong anh ta sắp bùng nổ.
Nhưng anh ta tin rằng anh ta nhất định sẽ tìm được cơ hội xử lý Tiêu Trì Phong! Nhất định có thể!
Không thể không nói, trực giác của Tiêu Trì Phong quá chuẩn xác.
Nhưng cho dù Tiêu Trì Phong biết Giang Nhược Phong muốn đối phó với anh thì anh cũng không để ý.
Nếu Giang Nhược Phong không có mắt muốn tìm đường chết thì anh cũng sẽ thành toàn cho anh ta.
Khi Tiêu Trì Phong ngồi máy bay để về Hải Thành thì trong Hoàng Đình, Thẩm Thanh Song cũng vừa tỉnh ngủ.
Cô chậm rãi mở to mắt, theo bản năng nhìn về phía bên cạnh.
Không thấy người đàn ông của cô ở bên cạnh trong lòng cô có chút mất mác.
Cô khẽ thở dài, muốn đứng dậy mới nhận ra hôm qua cô bị Tiêu Chí Phong quăng quá mạnh, hiện tại cả người đều đau nhức khó chịu, không khỏi thầm chửi rủa Tiêu Chí Phong, "Đại lưu manh!"
Khi cô đứng dậy, nhìn thoáng qua vết máu trên ga giường tượng trưng cho sự kết thúc thời con gái của cô. Thẩm Thanh Song đỏ bừng mặt, cô nhanh chóng cuộn ga giường lại, vẫy vẫy tay rồi đặt ga giường vào hệ thống không gian.
Tâm tư của anh, cô đều thích
Sau khi thu thập những bằng chứng do "làm chuyện xấu" để lại, Thẩm Thanh Song cảm thấy trong lòng ổn định hơn.
Ánh mắt cô đao qua nhìn thấy hộp quà màu đỏ nằm trước tủ đầu giường với mảnh giấy do Tiêu Chí Phong để lại được đặt trên đó.
Cô cầm tờ giấy lên, điều đầu tiên đập vào mắt cô là nét chữ mạnh mẽ mà anh viết.
“Song Song, anh có việc gấp phải quay về quân đội, anh đã dặn Hám Tuấn chăm sóc em, nếu em có chuyện gì cứ bảo cậu ta đi làm. Nếu em muốn về nhà thì bảo anh ta cho người trở em về, chờ anh trở lại!”
Lời nói, nét chữ của anh giống như móc sắt, cũng giống như con người của anh, thể hiện sự cứng rắn, mạnh mẽ và khí phách của người đàn ông.