Thẩm Thanh Song buông tờ giấy xuống, mở hộp quà màu đỏ ra.
Hộp quà khá to, là một chiếc váy lụa màu tím oải hương, kiểu dáng rất tiểu thư và tinh tế, đẹp đến mức cô không nỡ buông tay.
Quả nhiên Tiêu Trì Phong rất hiểu sở thích của cô, mua quà cho cô cũng đều khiến cô yêu thích.
Sau khi chiêm ngưỡng chiếc váy, cô thấy bên dười còn có một chiếc hộp đấm mỏng màu đỏ.
Thẩm Thanh Xong vừa mở nó ra, nhất thời bị chấn động.
Bên trong chiếc hộp gấm này có một bộ trang sức bằng ngọc tím trị giá hơn 100 triệu!
Đoạn thời gian trước, cô cũng xem tin tức, tại buổi đấu giá "Châu báu và Ngọc bích cao cấp" của đảo Tô Phủ tại Hong Kong, bộ trang sức bằng ngọc tím này được bán với giá cao ngất ngưởng 280 triệu NDT, gây chấn động một thời gian.
Cô thật sự không ngờ, Tiêu Trì Phong đấu giá nó, còn đưa cho cô làm quà sinh nhật mười tám tuổi.
Thật sự rất chân quý!
Đối với tâm ý của anh, cô đều cảm nhận được!
Cô thật sự vô cùng hạnh phúc, rất yêu thích, làm sao có thể cản được?
Thẩm Thanh Song ngồi ngay ngắn ở trên giường, chiêm ngưỡng vẻ đẹp và sự tinh xảo của viên ngọc lục bảo màu tím, rồi miễn cưỡng cất lại vào hộp.
Cô cũng đặt bộ trang sức quý giá và ý nghĩa này vào không gian hệ thống để cất giữ, không lo bị thất lạc.
Thẩm Thanh Song thu dọn đồ đạc xong, mang theo quần áo và đồ lót mới Tiêu Trì Phong đã chuẩn bị từ trước, đi vào phòng tắm.
Sau khi ngâm mình trong nước nóng, Thẩm Thanh Song cảm thấy máu khắp người như hoạt động trở lại, đau nhức toàn thân giảm đi rất nhiều, cảm thấy thoải mái hơn.
Cô cho quần áo đã thay vào một chiếc túi và đặt thẳng vào không gian hệ thống, sau đó mang ra giặt sạch khi trở về nhà.
Cảm thấy không có việc gì phải làm, Thẩm Thanh Song chuẩn bị về nhà.
Cô tìm túi xách, kiểm tra tài liệu và ví tiền bên trong thấy không có gì bất thường liền mở cửa Quân Lâm Các.
Thẩm Thanh Song vừa ra khỏi cửa, người quản lý Quân Lâm Các tiến đến cười đón, thân thiết hỏi: “Cô Thẩm, cô về sao?”
Thẩm Thanh Song cười gật đầu: “Đúng vậy, tôi phải về nhà, phiền cô nói một tiếng với Hám tổng.”
Na Tư nhanh chóng trả lời: “Phiền cô chờ một chút, tôi gọi điện thoại báo với Hám Tổng, Hám tổng có dặn nếu cô tỉnh lại nhất định phải báo với anh ấy một tiếng.”
Thẩm Thanh Song cũng nhớ Tiêu Trì Phong ghi trên giấy rằng nếu cô muốn về nhà thì bảo Hám Tuấn cho người đưa cô về.
Cô gật đầu với Na Tư: “Được, vậy cô thông báo với anh ấy đi!”
Na Tư lấy ra bộ đàm nhỏ, trực tiếp bấm vào kênh của Hám Tuấn, "Hám tổng, cô Trần đã dậy rồi, cô ấy nói muốn về nhà."
Thẩm Thanh Song nghe Hám Tuấn vội vàng trả lời, "Cô kêu cô Thẩm chờ tôi một lát, tôi sẽ qua ngay!"
Đau lòng
“Vâng.”
Na Tư nghe theo chỉ thị của Hám Tuấn tự biết cần phải làm gì, cô ấy quay đầu cười nói với Thẩm Thanh Song: “Cô Thẩm, cô cũng nghe rồi đó? Hám Tổng bảo cô đợi anh ấy một lát, nếu không cô về phòng đợi một lát được không?”
Thẩm Thanh Song gật đầu: “Được, tôi vào bên trong đợi.”
Na Tư nhìn thấy Thẩm Thanh Song đi vào bên trong, động tác nho nhã ngồi xuống,vẻ mặt trầm tĩnh ngồi đợi Hám Tuấn đến, trong lòng cô ấy không khỏi sinh lòng hâm mộ.
Nếu cô cũng xinh đẹp xuất chúng giống như Thẩm Thanh song, cũng khí chất giống như cô ấy thì nhất định sẽ tìm được một người đàn ông xuất sắc như Tiêu Trì Phong làm chồng, cho dù có bắt cô ấy phải chết ngay thì cô ấy cũng thấy không uổng.
Chỉ tiếc người ta chướng mắt cô ấy nha! Khóc ~
Đây là đồng nghiệp không đồng mệnh mà!
Hám Tuấn đến rất nhanh nhìn thấy Thẩm Thanh Song miễn cưỡng ngồi ở phòng khách, anh ấy mỉm cười nói: “Chị dâu Tiểu, tôi đã cho người làm một ít đồ bổ và đồ ăn cho cô, cô có thể ăn trước khi rời đi được không? Đến lúc đó, tôi sẽ phái người trở cô về.”
Thẩm Thanh Song ngủ thẳng đến chiều, bữa sáng và bữa trưa đều chưa ăn. Hiện tại nghe anh nói như vậy thì cảm thấy bụng cồn cào, thật sự có chút đói bụng.
Cô cũng không từ chối, tinh nghịch nháy mắt với Hám Tuấn rồi cười nói: "Vậy thì tôi cung kính không bằng tuân lệnh."
Hám Tuấn quay đầu sang người quản lý Na Tư bên cạnh gật đầu.
Na Tư nhận được chỉ thị của anh lập tức tiến vào phòng bếp, gọi người phục vụ dọn món ăn, bưng bát canh đại bổ cùng bữa ăn ngon đã chuẩn bị từ sáng sớm.
Hám Tuấn mang canh đến còn nhiệt tình giới thiệu với Thẩm Thanh Song: “Chị dâu nhỏ, đây là canh rùa đen bổ âm dưỡng nhanh, cô uống nhiều một chút.”
Thẩm Thanh Song cười nói “được” lại nói một tiếng “cảm ơn” với anh.
Sau khi uống song ban canh, Thẩm Thanh Song bắt đầu ăn cơm.
Trước mặt cô bày sáu món ăn, súp lơ xanh xào tôm, trứng hấp cam ngọt, bắp cải cuộn ngọc trai, thịt viên trân châu, thịt bò kho tiêu đen, củ sen ngâm ớt giòn.
Những món ăn này không có nhiều khẩu phần, được dọn ra bằng những đĩa phong cảnh nhỏ màu xanh trắng được tạo hình tinh xảo, vừa đẹp mắt vừa tinh tế, cô có chút không nỡ động đũa.
Hám Tuấn nhìn biểu cảm ngây thơ lại không đành lòng động đũa của cô, nhịn được cười một tiếng, "Chị dâu, những món ăn này do đầu bếp bậc thầy hoàng gia làm, hương vị hẳn là không tệ đâu, cô ăn nhanh đi!”
Thẩm Thanh Song cười với anh ấy: “Vậy tôi không khách khí!”
Nụ cười này của cô cũng khiến trái tim Hám Tuấn đập nhanh.
Nhìn Thẩm Thanh Song tràn đầy khí chất, động tác lại tao nhã khiến trong lòng Hám Tuấn nghĩ thầm: “Khó trách đại ca sủng cô ấy như vậy, nếu đội lại là anh, một người con gái dịu dàng đáng yêu như đậu hủ non bên cạnh làm bạn thì anh cũng sẽ làm tất cả để cô ấy có một cuộc sống tốt nhất.”
Đồ ăn quá ngon khiến Thẩm Thanh Song ăn xong một miếng thì không dừng lại được.
Sáu đĩa thức ăn bị cô ăn sạch sẽ.
Sau khi ăn no, cô mới buông đũa, vẻ mặt thỏa mãn nói với Hám Tuấn: “Hám tổng, đồ ăn ở đây thực sự quá ngon, ai nha, anh xem tôi ăn no quá rồi! Không được, tôi phải đứng lên đi lại một chút để tiêu đồ ăn.”
Hám Tuấn nhìn thấy Thẩm Thanh Song đi tới đi lui ở sảnh thì có chút buồn cười, nhìn cô ấy giống như một đứa trẻ vừa đáng yêu vừa khiến người khác đau lòng.
Thẩm Thanh Song đi khoảng mười phút thì cảm thấy thoải mái hơn một ít, nói với Hám Tuấn: “Hám tổng, tôi phải về nhà, làm phiền anh phái người đưa tôi về.”
Nơi này tui có nhiều kỷ niệm tốt đẹp nhưng rốt cuộc không phải nhà cô, cô cũng không có cảm giác thân thuộc.